Hiển thị các bài đăng có nhãn hôn nhân gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hôn nhân gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Chuyên mục tam su buon: Tôi thấy ông trời thật bất công, hào phóng ban cho tôi nhan sắc, sức khỏe, tiền bạc, danh vọng nhưng lại cướp đi của tôi quyền được làm vợ, làm người đàn bà đúng nghĩa.


Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Hận vợ, hận kẻ cướp vợ mình, tôi nai lưng, cố gắng phấn đấu kiếm tiền. Tôi vay vốn làm ăn, đầu tư cùng với một anh bạn kinh doanh. Thật không ngờ, ông trời ưu ái với tôi, chỉ trong một thời gian ngắn, chuyện làm ăn của tôi phất lên như diều gặp gió.


Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015


[ blog tam su ] Nỗi cay đắng của người phụ nữ là lấy phải người chồng tệ bạc có mới nới cũ. Chẳng người phụ nữ nào có thể chấp nhận cảnh “kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng”. Nhưng lấy chồng an phận nhà chồng, thông minh, xinh đẹp cũng không bằng may mắn.

A collection of funny quotes about life to make you smile

Đàn bà sướng khổ nhờ chồng, cũng vì thế mà sau khi lấy chồng được hơn 1 năm tôi đã tự xác định được tương lai của bản thân mình chẳng thể sướng nổi. Mặc dù lấy chồng không phải sống cảnh làm dâu vì bố mẹ chồng tôi sống ở quê, một năm vợ chồng tôi chỉ cần về quê lo lễ tết, thăm ông bà dăm ba lần là được. Nhưng cái khổ của tôi không nằm ở mẹ chồng mà nằm ở ngay người chồng tệ bạc.

Sau khi kết hôn không bao lâu chồng tôi đã bộc lộ rõ bản chất con người mình. Bao nhiêu việc nhà anh đổ hết lên đầu tôi, công việc ở cơ quan anh trì trệ, luôn giậm chân tại chỗ, trong khi chồng người ta thì ngày ngày tiến lên, làm hết chức nọ vụ kia thì chồng tôi mãi vẫn chỉ là một nhân viên quèn lương ba cọc ba đồng.

>>Xem thêm: Những câu chuyện tam su gia dinh thầm kín

Kể từ khi lấy nhau chưa bao giờ tôi được biết đến đồng lương của anh. Hễ hỏi là anh nói tháng này trả nợ người này người kia, hay tháng này đi làm muộn, phạm lỗi bị sếp phạt gần hết lương… đến nỗi vì quá chán ngán mà tôi không buồn hỏi gì thêm nữa. Nhưng chưa dừng lại ở đó, cứ đầu tháng là anh lại ngửa tay ra xin tiền vợ. Nếu tôi đưa tiền cho anh thì như muối bỏ bể, bao nhiêu tiền cũng không thấm vào đâu, còn nếu vùng vằng không đưa thì y như rằng hai vợ chồng lại lôi nhau ra cãi vã. Đó là chưa kể đến chuyện vợ chồng tôi còn son chưa có con cái gì vướng bận.


Cứ nghĩ đến cảnh chồng như thế này tội lại chẳng dám sinh con, có con cái rồi trăm khoản tiền đổ lên đầu lúc đó tôi biết tính thế nào. Bạn bè, đồng nghiệp nhiều lần nhắc khéo tôi “Em mà không quản lý chồng cẩn thận thì có ngày mất chồng như chơi, đàn ông là dễ thay lòng đổi dạ, có mới nới cũ, không khéo nó ngoại tình tứ tung bên ngoài đó…”.

Những lúc công việc bộn bề, đầu óc quay cuồng tôi chẳng còn thời gian mà nghĩ đến việc chồng có ngoại tình hay không, đôi khi tôi chỉ biết tặc lưỡi cho qua “ngưỡng đàn ông ấy mà ngoại tình được em càng mừng, chưa hết tháng đã hết tiền thì lấy đâu ra tiền mà nuôi gái…”. Rồi đôi khi nghĩ lại tôi cũng ngờ ngợ, chồng tôi mặc dù lương thấp thì mỗi tháng cũng được đến 4 – 5 triệu, cơm ăn ở nhà, quần áo vợ mua thì tiêu gì hết ngần ấy tiền… từ đó tôi sinh nghi.

Biết vợ bắt đầu tính toán nên sau này mỗi tháng chồng tôi cũng đưa về cho tôi 2 triệu, số còn lại chồng tôi nói tiêu linh tinh hết, trả nợ hết, ăn uống cơ quan hết rồi. Mặc dù cầm tiền của chồng nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi chuyện chồng ngoại tình, vì thế ngày ngày tôi vẫn dành thời gian theo dõi chồng. Đầu tiên tôi khai thác thông tin trên facebook của chồng, sau đó đến bạn bè, đồng nghiệp của chồng. Cho đến một hôm chính tay tôi bắt được quả tang anh ngoại tình với một cô gái trẻ thì anh mới chịu thừa nhận.

Tưởng đâu sau lần “tan hoang cửa nhà” ấy chồng tôi đã ăn năn, hối hận mà quay về làm người đàn ông tử tế. Ai ngờ đâu vẫn đóng đó, đàn ông sở khanh vẫn muôn đời sở khanh.

Vì bị tôi quản lý toàn bộ số lương hàng tháng nên chuyện chồng tôi ngoại tình “lần 2” mới vỡ lẽ. Cô ả kia vì không thể moi được ở chồng tôi đồng nào nên mới “đá” anh không thương xót. Sau khi bị người tình “đá” chồng tôi mới quay về nhà quỳ dưới chân tôi xin tha thứ, nhưng lúc đó thật sự trong lòng tôi không còn đủ bao dung, rộng lượng để tha thứ cho gã chồng bội bạc ấy nữa, nên tôi nhất quyết đòi ly hôn, còn chồng vẫn ngày ngày cầu xin sự tha thứ ở tôi.

Đã hơn 1 tuần, ngày nào anh cũng nhắn tin, gọi điện nài nỉ tôi cho anh về nhà, tha thứ cho anh để anh có thể làm lại từ đầu. Giờ đây tôi không biết mình có nên mủi lòng tha thứ cho anh nữa không? Sợ rằng mai đây “ngựa theo đường cũ”, khi “nhà êm cửa ấm” rồi chồng tôi sẽ bay nhảy ra ngoài mà ngoại tình lần 3, lần 4.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

[ blog tam su ] Tôi và chồng tôi cùng quê, chúng tôi được bố mẹ làm mối và nên vợ nên chồng. Tuy trước đó chúng tôi không yêu, nhưng sau khi được mai mối chúng tôi có tìm hiểu và nảy sinh tình cảm, ngày ấy tôi còn trẻ, không sắc nước hương trời nhưng cũng ưa nhìn, anh nói yêu tôi và anh cảm thấy may mắn vì đã được hai bố mẹ mai mối để quen biết và cưới tôi làm vợ.


Share the best funny life quotes collection by famous authors and comedians

Đám cưới của chúng tôi được tổ chức sau đó không lâu, trước sự chứng kiến của tất cả họ hàng hai bên. Ai cũng khen chúng tôi đẹp đôi và anh hãnh diện về điều đó.

Cưới xong, chúng tôi đi đâu cũng có nhau, anh thường xuyên nói yêu tôi và khen tôi trước mặt bạn bè, họ hàng. Tôi cũng cảm nhận được tình cảm anh dành cho tôi, tôi cũng rất yêu chồng và cảm thấy hạnh phúc vì làm vợ anh. Nhưng tình yêu ấy chỉ kéo dài vài năm đầu sau hôn nhân, rồi anh bắt đầu thay đổi.

Đó là lúc tôi đã làm vợ anh được 5 năm và có với nhau 2 đứa con, cơ thể tôi không còn mượt mà như xưa, 2 lần sinh, cộng với kinh tế khó khăn, vất vả tôi già nhanh và gầy đi trông thấy. Trong khi đó, chồng tôi cứ ngày một béo, đẹp ra, chán vợ nên những lần đi làm xa anh đã ngoai tinh và có quan hệ tình cảm với một người phụ nữ khác và bỏ đi sống cùng người đó. Thu nhập của anh cũng không mang về cho mẹ con tôi mà chỉ dùng để nuôi người tình.


Biết chồng phản bội mình, nhưng vì còn yêu chồng, thương con, và không muốn gia đình đổ vỡ nên tôi đã ra sức khuyên can chồng trở về, anh không những không về mà còn tuyên bố với tôi rằng anh chưa bao giờ yêu tôi, nên sống với nhau không có hạnh phúc. Anh bảo, chưa bao giờ anh biết thế nào là tình yêu cho đến khi gặp người phụ nữ đó, và đó mới là cuộc sống, là tình yêu đích thực của anh.



Không khuyên được chồng, lại còn bị chồng xúc phạm, quá đau khổ, tủi nhục tôi trở về nhà và quyết định cứ sống như thế nuôi con. Tôi tự hứa sẽ không bao giờ tìm gặp anh ta nữa.

Nhưng thật trớ trêu, sau một năm trời tôi không tìm kiếm, cố quên đi và chẳng cần đến anh nữa thì anh lại quay về xin tôi tha thứ. Anh nói, anh đã sai lầm khi từ bỏ mẹ con tôi để đi theo người phụ nữ đó, cô ta chẳng yêu gì anh mà chỉ yêu những đồng tiền do anh làm ra, vì thế thời gian này anh không kiếm ra tiền nữa thì cô ta cũng chẳng còn yêu anh nữa, cô ta đã có người đàn ông khác. Anh đã biết mình sai và quay lại xin mẹ con tôi tha thứ, anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm.

Tôi tha thứ cho anh vì nghĩ đánh người chạy đi không ai đánh người chạy lại, hơn nữa tôi không muốn các con tôi lớn lên phải chịu thiệt thòi vì thiếu sự chăm sóc của bố mẹ.

Từ đó đến nay đã được 4 năm, 4 năm tha thứ cho chồng, nhưng chưa giây phút nào quên được những lời chồng đã nói với tôi khi tôi khuyên anh chấm dứt mối quan hệ với người đàn bà ấy. Mỗi lần ân ái với chồng, tôi lại hình dung ra cảnh anh mơn trớn với người phụ nữ khác, chẳng biết đến khi nào mới thôi ám ảnh hình ảnh đó.

Nguồn: http://funnylovequote.net/

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

“Trường học dạy ta bài học rồi mới kiểm tra. Trường đời cho ta trải qua rồi mới rút ra bài học”, câu nói đó đến nay tôi mới hiểu. Đời không đơn giản như tôi nghĩ, có nằm mơ tôi cũng không ngờ có ngày mình rơi vào trạng thái kinh khủng này, rất đau khổ. Tôi sợ phải nhắm mắt vì mỗi khi nhắm mắt tôi lại phải thấy hình ảnh chồng ngoai tinh

Tôi 26 tuổi, vừa kết hôn chưa được ba tháng, chồng bằng tuổi, chúng tôi quen nhau khi còn là sinh viên năm nhất. Vừa ra trường hai đứa làm đám cưới dưới sự ủng hộ nhiệt tình của hai bên gia đình. Tôi cứ nghĩ cuộc sống của mình là một màu hồng khi được cả gia đình bên chồng và chồng hết mực yêu thương. Nhưng tôi đã nhầm, hôm qua đối với tôi như rớt xuống địa ngục trần gian vậy.


Tình cờ tôi lên máy tính của chồng xem giải trí, ai ngờ lại thấy được những gì không nên thấy, hình ảnh người chồng mà tôi yêu thương cùng người con gái khác ân ái. Tim tôi như có ngàn vết dao đâm, chân tay rã rời, tôi sốt ngay lập tức, không tin vào mắt mình. Người luôn ở bên tôi suốt gần 6 năm, người luôn nói yêu thương tôi , tam su gia dinh và cùng tôi vượt qua bao sóng gió, hứa sẽ cùng tôi đi hết quãng đường còn lại mà giờ lại đối xử với vợ như thế sao?

Chồng tôi đã khóc và xin tha thứ, anh nói chỉ vì phút nông nổi nên mới làm chuyện có lỗi. Giờ tôi phải làm sao, cũng không dám nói cho gia đình bên chồng và bố mẹ đẻ biết. Tôi rất sợ miệng thiên hạ cười chê vì mới đám cưới chưa đầy 3 tháng đã bị mọc sừng. Giờ đây trong tôi có nhiều mâu thuẫn, yêu chồng thì tôi rất yêu, hận chồng cũng rất hận. Tôi vừa muốn cho hai bên gia đình biết lại vừa sợ rồi đây gia đình tôi biết sẽ khổ tâm. Còn nói quên thì tôi không thể, cứ nhắm mắt là hình ảnh kia lại hiện lên. Giờ tôi phải làm sao đây, tâm trí giờ không còn biết mình muốn gì và phải làm sao. Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên phải làm như thế nào.

Nguồn: tin tuc online 

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Nghe mẹ chồng tha thiết cam đoan, lại thấy Duy vẫn đều đặn gọi điện hỏi thăm 2 mẹ con, Hoa cũng yên tâm phần nào. Cô sao ngờ được lúc này ở nhà, mẹ chồng và Duy đang vui vầy với con dâu mới.

Từ khi cưới nhau đến nay, Hiệp – chồng Cúc (Bình Thạnh, TP HCM) luôn là người khá đàng hoàng, ít nhậu nhẹt, cũng không cờ bạc, gái gú. Chỉ một nỗi, dù cưới nhau được 2 năm song 2 người vẫn chưa đăng ký kết hôn do Hiệp bị mất sổ hộ khẩu.

Tuy thế, về làm dâu trong nhà nhưng Cúc vẫn là người trụ cột lo trang trải kinh tế giadinh , Hiệp làm sale, thu nhập không ổn định và anh giao lưu bạn bè nhiều nên lương anh kiếm được nhiều khi anh tiêu còn chẳng đủ.

Hai vợ chồng ở với mẹ chồng, tuy Cúc rất vất vả để cáng đáng cả gia đình nhưng cô vẫn yêu quý chồng mình như thế còn hơn ối người. Cưới nhau được 2 năm, có chút tiền dắt lưng Cúc mới dám sinh em bé. Với ông chồng vô tâm và mẹ chồng chẳng mặn mà cho lắm, Cúc chắc chắn không thể một mình xoay sở nổi khi sinh. Vì thế mang thai gần đến ngày sinh, Cúc liền khăn gói về nhà mẹ đẻ chờ nằm ổ.

Mấy tuần đầu, cuối tuần Hiệp đều cố gắng về thăm Cúc, không nhiều thì ít. Nhưng càng gần ngày sinh, anh càng mất hút. Lúc thì công việc bận rộn, khi thì công ty lại mở lớp học bồi dưỡng nghiệp vụ, lần thì tiếp khách. “Nghề của anh mà, không giao tiếp rộng rãi thì có mà ăn cám! Anh làm cũng là vì con và em thôi” – Hiệp phân trần.

Bụng đã nặng không còn đi nổi nữa, Cúc ở nhà ngoại cũng chỉ biết chọn cách tin chồng mà thôi. Ngày cô lên bàn đẻ, Hiệp cũng chỉ về ngó qua mẹ con cô được một lát lại có điện thoại gọi, anh đi luôn chỉ bỏ lại một câu: “Công việc mà em, phải chấp nhận thôi! Anh cũng vì gia đình mình chứ đâu!”.

Từ đó, Hiệp không ló mặt đến thăm con thêm một lần nào nữa, đầy tháng con cũng vắng bóng. Con còn quá nhỏ, sức khỏe cô lại chưa hồi phục hẳn, thành ra nóng ruột lắm mà cô đành lực bất tòng tâm.Có hôm cô gọi liên tục cả buổi tối Hiệp cũng không nghe máy, cô liền gọi vào máy bàn định bụng hỏi han mẹ chồng, tiện thể hỏi Hiệp đi đâu. Tiếng một người phụ nữ trẻ vang lên ở đầu dây bên kia khiến Cúc điếng người, một dự cảm chẳng lành dậy lên trong lòng cô cho dù sau đó mẹ chồng cô đã ra nghe máy và bảo đó là bạn đi chùa của bà.

>>Những tam su gia dinh thầm kín

Ngay hôm sau, Cúc thu xếp gửi con nhờ mẹ đẻ trông để tạt qua nhà một chuyến. Từ ngoài cổng nhìn vào, cô thấy trong nhà có 3 người: mẹ chồng, Hiệp và một người phụ nữ lạ mặt đang nói chuyện cười đùa rất vui vẻ. Hiệp và cô ta ngồi sát sạt nhau, thi thoảng lại nắm tay, đùa nghịch ra chiều tình cảm thân thiết lắm.

Bác hàng xóm đi tập thể dục chiều về nhìn thấy cô bèn chào hỏi: “Cháu bao giờ thì đưa bé về thế? Mà bác thấy dạo này có một cô gái lạ mặt ăn ở tại nhà cháu suốt, thân mật với thằng Hiệp lắm, lại còn ríu rít mẹ mẹ – con con với mẹ chồng cháu nữa đấy! Cháu xem thế nào…”.

Hóa ra là thế! Trong khi cô vất vả mang bầu, vượt cạn rồi chăm con thì ở đây Hiệp và mẹ chồng đã vui vẻ đón dâu mới, để cô ta về nhà sống và ăn ở như người trong nhà. Nếu Cúc không nhầm thì cô ta chính là người yêu cũ của Hiệp.

Trước đây, mẹ Hiệp quý lắm vì nhà cô ta giàu nhưng bố mẹ cô ta không ưng Hiệp. Giờ cô ta đã qua 1 lần đò rồi quay lại, định quay về nối lại duyên xưa ư? Nước mắt Cúc chảy dài, căn nhà này có lẽ không chào đón cô nữa rồi…


Trong khi cô vất vả mang bầu, vượt cạn rồi chăm con thì ở đây Hiệp và mẹ chồng đã vui vẻ đón dâu mới (Ảnh minh họa).

Mang thai đến tháng thứ 6 thì Hoa (Tân Phú, TP HCM) phát hiện Duy – chồng mình “mèo mỡ” với một em trẻ, xinh cùng công ty. Cũng ra tay dẹp loạn đủ kiểu nhưng chồng vẫn không thể dứt hẳn được cô nàng kia. Mà Hoa thì sắp “vỡ chum” rồi, lấy đâu thời gian và sức lực mà đi rình mò 2 kẻ ấy nữa.

Duy thì đi công tác liên miên, mẹ chồng lại đau yếu, Hoa đành phải về nhà mẹ đẻ chờ ngày sinh. Lúc cô thu xếp đồ đạc, mẹ chồng thủ thỉ với cô: “Con cứ yên tâm sinh nở, đàn ông lúc vợ mang bầu dễ sa ngã thế thôi, xong lại đâu vào đấy ý mà. Mẹ sẽ dạy bảo lại nó cho con!”.

Từ khi Hoa về nhà mẹ đẻ, Duy có ghé qua vài lần nhưng mắt trước mắt sau lại tìm cớ để chuồn. Khi cô vào phòng sinh cũng chỉ có nhà ngoại bên cạnh, sau đó Duy đến được một ngày lại tất tả đi ngay, lấy lí do phải đi công tác gấp.

Mẹ chồng Hoa thì gọi điện hỏi han cô nhiều lắm, động viên cô hết lời, bảo cô yên tâm giữ sức khỏe và chăm con: “Thằng Duy nó đi công tác gấp thật đấy con ạ, đừng nghi ngờ mà tội nó. Mẹ đã cho con bé kia một bài rồi, các vàng nó cũng không dám ve vãn thằng Duy nữa đâu. Dù thế nào thì mẹ cũng không bao giờ chấp nhận ai khác ngoài con là con dâu của mẹ thôi!”.

Nghe mẹ chồng tha thiết cam đoan, lại thấy Duy vẫn đều đặn gọi điện hỏi thăm 2 mẹ con, Hoa cũng yên tâm phần nào. Cô sao ngờ được lúc này ở nhà, mẹ chồng và Duy đang vui vầy với con dâu mới.

Đến khi cô bạn thân của Hoa có việc đi ngang qua nhà cô phát hiện Duy và một cô nàng trẻ trung ôm eo đèo nhau phi vào nhà, mới tức tốc gọi điện cho Hoa. Hôm ấy, Hoa vẫn làm như không có chuyện gì gọi điện “buôn chuyện” với mẹ chồng. Hỏi tình hình của Duy gần đây thì bà tỉnh bơ: “Con yên tâm, vào quy củ hết rồi. Nó giờ chỉ cày cuốc để nuôi vợ con thôi!”.

Kết thúc câu chuyện nhưng vì mẹ chồng quên không ngắt máy còn Hoa thì tôn trọng mẹ nên đợi mẹ ngắt trước và có lẽ bà sử dụng di động còn “gà” nên cô đã nghe được đoạn đối thoại:

Mẹ chồng: “Cái Hoa gọi đấy. Mẹ đã nói dối để trấn an nó, chứ nó mà về sồn sồn lên thì hỏng hết việc. Sinh được con trai thì mẹ cho làm bà cả, đến lúc gạo đã nấu thành cơm thì nó cũng phải chấp nhận thôi. Nó không sinh được con trai, làm vợ 2 là đúng rồi còn gì?!”.

Bồ của Duy: “Vâng, bọn con sẽ cố gắng ạ! Mai con chở mẹ đi shopping nhé, mẹ thích gì con mua tặng mẹ!”.

Vậy ra, bấy lâu nay cô đã bị chính mẹ chồng và chồng lừa mà không biết. Chỉ vì cô sinh con gái hay vì cô nghèo không có điều kiện mua nhiều quà cáp cho bà mà nhân lúc cô về nhà ngoại sinh cháu, họ ở nhà lại thản nhiên để người phụ nữ khác tới nhà ăn ở, cơm nước như con dâu trong nhà?

Nguồn: Blog tam su 
Thú thực, mình không bao giờ nghĩ rằng có ngày phải lên đây để tam su và giải tỏa bớt phần nào tâm trạng uất ức của mình cho nhẹ lòng.

Tất nhiên, nhân vật chính trong câu chuyện mình sắp kể ra đây chính là mình. Có thể nói, mình và bạn có hoàn cảnh khác nhau. Thế nhưng, chúng mình cùng có chung một người chồng không có bản lĩnh và ngoai tinh giấu vụng bên ngoài.

Mình và chồng năm nay đều 29 tuổi. Chúng mình yêu nhau đã 7 năm nay và cả hai chỉ mới kết hôn gần 2 năm. Đến nay, mình đang mang bầu con đầu lòng được 5 tháng.

7 năm yêu và gần 2 năm bước vào cuộc sống hôn nhân giadinh , mình thấy cuộc sống thật may mắn vì có một người đàn ông chín chắn, có chí tiến thủ ở bên cạnh. Anh cũng rất tâm lý và chiều vợ. Chúng mình chưa bao giờ to tiếng hay cãi vã vì bất cứ mâu thuẫn gì.

Chính vì điều này khi bắt quả tang chồng quan hệ với đồng nghiệp, mình đã sốc lên sốc xuống. Giá như bình thường vợ chồng mình hay lục đục cãi nhau hoặc chồng hết yêu mình nữa thì khác, đằng này, thời điểm chồng ngủ với đồng nghiệp, vợ chồng mình vẫn rất hạnh phúc và đang hân hoan tràn ngập trong niềm vui có bầu.

Chuyện là, một buổi trưa cách đây vài tháng, hôm ấy đi khám thai về, mình bất chợt ghé vào công ty rủ chồng đi ăn trưa. Nào ngờ, bước đến phòng của chồng, mình gõ cửa liên hồi mới thấy chồng ra mở cửa với thái độ bối rối khác lạ.

Liền tiếp sau là cô nhân viên của chồng từ trong phòng bên đi ra. Dù đưa tay che giấu nhưng mình vẫn thấy màu son môi lem trên môi và quần áo hơi sộc sệch. Đặc biệt là căn phòng của chồng mình khi ấy tràn thứ mùi ngai ngái của sex.
Dù biết chồng và cô nhân viên kia vừa “tàu nhanh” tranh thủ ngay tại công sở, nhưng không hiểu sao lúc ấy, mình vẫn hiền lành để cô nhân viên kia bước ra khỏi phòng. Chồng mình thì sau đó bối rối và sợ xanh mặt. Mình đã đủ thông minh để hiểu ra tất cả mọi chuyện.

“Đi mà anh, em rau sạch như này, anh chén được thì chén đi. Đừng ngại!”

Mình chộp lấy chiếc điện thoại của chồng đang ở trên bàn để kiểm tra. Lần đầu tiên kiểm tra điện thoại của chồng khiến mình không khỏi choáng. Nào là có vô số tin nhắn của chồng và cô nhân viên ấy đong đưa nhau. Đặc biệt là những tin nhắn gạ gẫm của cô nhân viên kia.

– Anh, trưa nay lại đi cà phê Tràng Tiền ăn trưa “tranh thủ” đi anh?

– Trưa nay anh bận rồi, sợ không đi được.

– Vậy hay chiều nay nhé. Không tối nay em còn về “chiều chồng” rồi!


– Đi mà anh, em rau sạch như này, anh chén được thì cứ chén. Đừng ngại!

Rồi mình bắt chồng vào YM để xem hàng ngày họ chát với nhau những gì, mình càng thấy khủng hoảng hơn khi cô ta đong đưa và dường như thích làm trò tiêu khiển cho người khác. Lúc thì, mình thấy họ nói về chuyện chiếc quần sịp màu đỏ của chồng. Lúc thì cô ta nói trong chuyến đi nghỉ cùng chồng cô ta, cô ta nhớ chồng mình như nào…

Trong những dòng này, dù chồng mình có nhát ngừng và có lúc không nói chuyện với cô ta nhưng hành động ấy chẳng thể biện minh được cho sự phản bội của anh. Vì bản thân mình vừa mới chứng kiến chồng “quan hệ” với cô ta đó thôi.

Và ngay lúc ấy, chồng mình đã quỳ xuống chân vợ thú nhận họ vừa tranh thủ quan hệ với nhau. Chồng cũng nói, cô nhân viên kia mới vào công ty 2 tháng nay và là trợ lý của chồng. Ban đầu khi cô nhân viên đong đưa, chồng cũng tưởng chỉ đùa cợt. Nào ngờ, mọi chuyện lại dần đi quá xa mỗi khi chồng mình và cô ấy phải ra ngoài đi công việc. Và những lần này, họ đã quan hệ với nhau.

Chồng hoàn toàn nhận lỗi về mình. Nhưng chồng bảo cũng do cô ta hay gạ gẫm quá nên chẳng thoát được. Mình càng sốc hơn khi chồng mình nói rằng cô ta cũng chỉ mới cưới được 5 tháng nay.

Tính ra, sau thời gian mới cưới này, cuộc sống của cô ta phải rất hạnh phúc và đang tận hưởng những phút giây mật ngọt nhất. Đằng này, cô ta sao vẫn gạ gẫm người đàn ông khác lên giường. Trưa thì tranh thủ ngủ với người đàn ông khác. Còn tối về lại chiều chồng. Mình thật sự không hiểu đó là thể loại đàn bà gì nữa?

Về phần chồng mình, dù anh đã quỳ xuống xin lỗi, dù hứa sẽ không bao giờ phạm sai lầm này nữa nhưng không hiểu sao mình vẫn không thể chấp nhận chuyện này. Nếu không có buổi trưa ấy, không biết mình còn bị chồng cắm sừng đến bao giờ.

Hơn một tháng nay, mình chưa tha thứ cho chồng nhưng đòi hỏi chồng phải sa thải cô trợ lý xinh đẹp kia. Chồng mình dù bảo dứt khoát không có chuyện ấy lần thứ 2 nữa song chỉ nói sẽ chuyển cô trợ lý ấy vào chi nhánh khác thôi, chứ cho nghỉ việc sợ bị “đứt dây động rừng”.

Nhiều lúc một mình suy nghĩ, mình không hiểu sao cô trợ lý kia lại thích làm trò tiêu khiển cho người khác đến thế. Chẳng lẽ, với cô trợ lý này, tình cảm với chồng không quan trọng sao? Hay chồng cô ta không làm được cho cô ta thỏa mãn chuyện chăn gối?

Còn chồng mình, hơn tháng nay, cứ đi làm về là anh lại ôm bụng bầu của vợ thơm rồi thủ thỉ chuyện trò với con để làm lành với vợ. Dù bị phản bội, mình cũng không cầm lòng được. Mình có nên cho chồng một cơ hội hay có nên trò chuyện một lần thẳng thắn với cô trợ lý kia của chồng không?

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Hùng tiến đến gần giường, định thơm vợ một cái nhưng rồi anh bất ngờ quay ngoắt ra phía cửa đạp tung cái cánh cửa đang khép hờ phi thẳng ra ngoài. Lan hoảng hốt chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Hùng và Lan cưới nhau được 4 năm và đã có một cậu con trai 2 tuổi. Vì chưa đủ điều kiện mua nhà nên vợ chồng họ vẫn phải đi ở trọ. Thương vợ con nên Hùng cố gắng làm ngày làm đêm để kiếm tiền lo cho giadinh , Hùng thường xuyên về nhà muộn lúc nửa đêm. Có hôm anh mở cửa bước vào thì vợ con đã say giấc từ lúc nào. Vì hay về muộn, không muốn làm vợ con thức giấc nên Hùng dặn vợ khoá cửa ngủ trước, anh về sẽ tự mở cửa chứ không phải gọi.

funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.


Có hôm anh mở cửa bước vào thì vợ con đã say giấc từ lúc nào. (Ảnh minh hoạ)

Cũng chính vì tính chất công việc như thế nên Hùng có rất ít thời gian để quan tâm tam su  tới vợ con. Đã gần 1 tháng nay anh đều về muộn như thế, chẳng có thời gian mà chơi với con nữa. Hùng chỉ tranh thủ trêu đùa với thằng bé được lúc sáng sớm trước khi vợ cho con đi học. Còn chuyện vợ chồng thì càng tồi tệ hơn, Hùng gần như quên béng mất cả cái việc ấy. Nhiều đêm Lan tỉnh giấc, quay sang ôm chồng có ý đòi hỏi nhưng anh cũng chỉ vuốt ve vợ một lúc rồi giục vợ đi ngủ, khiến Lan ấm ức vô cùng.

A collection of funny quotes about life to make you smile

Mấy hôm nay công việc đã thư thư, anh quyết định về sớm để chơi đùa cùng con và đặc biệt là có thời gian để hâm nóng tình cảm vợ chồng. Cứ để vợ phải ấm ức như thế anh cũng thấy thương vợ lắm. Tiền thì ai cũng muốn, nhưng tình cảm gia đình vợ chồng con cái vẫn là quan trọng. Nghĩ là làm, tối ấy anh quyết định về sớm nấu nướng cho vợ con.

Khi Lan đón con về thấy chồng đã nấu cơm đợi sẵn thì cô vui mừng khôn tả. Thằng bé thấy bố cười hớn hở, bắt bố mở điện thoại cho xem hoạt hình. Tối đó sau khi ăn xong, Hùng đưa vợ con đi chơi để bù lại những ngày qua anh quá bận rộn không quan tâm được tới con.

Thằng bé được đi chơi thì thích thú vô cùng, nhảy nhót khắp mọi nơi. Về đến nhà cũng đã gần 10 giờ đêm, Hùng giục vợ cho con lên giường đi ngủ còn mình ngồi máy tính làm nốt công việc.

Có lẽ đi chơi mệt nên thằng bé ngủ rất nhanh. Lan nằm trên giường cái váy ngủ hờ hững đến là khêu gợi, Hùng liếc nhìn vợ và chẳng thể làm việc thêm được nữa, anh định sẽ khoá cửa để có một đêm mặn nồng bên Lan. Hùng tiến đến gần giường, định thơm vợ một cái nhưng rồi anh bất ngờ quay ngoắt ra phía cửa đạp tung cái cánh cửa đang khép hờ phi thẳng ra ngoài.

Lan hoảng hốt chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy tiếng chồng hét lên: “Mày mà để tao nhìn thấy một lần nào nữa thì chết cho tao”. Lúc Hùng trở vào, khuôn mặt vẫn còn rất giận giữ, Lan vội vã hỏi chồng:


Thằng Nam ở đằng sau vừa mở cửa nhà mình để ngó vào. (Ảnh minh hoạ)

- Có việc gì vậy anh?

- Thằng Nam ở đằng sau vừa mở cửa nhà mình để ngó vào. Chắc nó nhìn qua khe thấy em và con đang ngủ, không nhìn thấy anh ở góc trong nên nó mở cửa. Hôm nay nó mà bước chân vào đây thì nó chết.

- Thôi anh à, làm to chuyện làm gì, biết để còn cảnh giác. May mà hàng ngày em với con toàn khoá cửa đi ngủ.

- Chắc nó nhòm ngó nhà mình lâu rồi đấy, em và con ở nhà phải cẩn thận. Mai anh ở nhà sửa lại cái cửa cho chắc.

- Vâng, thôi khoá cửa đi ngủ anh, muộn rồi.

Nghe vợ giục Hùng mới nhớ ra mục đích chính của tối nay. Vì cái gã hàng xóm thiếu đứng đắn kia mà suýt nữa đã làm mất một đêm vui vẻ của hai vợ chồng. Đêm ấy, dù rất hạnh phúc bên vợ nhưng cứ nghĩ đến cái giây phút nhìn thấy hắn ta he hé cửa nhà nhìn vợ mình Hùng lại giận sôi người.

Hôm sau Hùng quyết định ở nhà sửa lại cánh cửa, rồi cứ ra ra vào vào như để cho cái kẻ hôm trước biết rằng anh đang có mặt ở nhà và sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào nếu như hắn dám sang nhòm ngó một lần nữa. Thấy chồng nổi cơn ghen Lan cứ phải bấm bụng cười. Qua cái lần này, cô càng thấy rõ hơn tình cảm chồng dành cho mình và con.

Nguồn: tap chi dan ong

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Anh không muốn nói mình sẽ lăng nhăng, ngoại tình, vì anh chưa bao giờ nghĩ tới việc phản bội em. Nhưng anh chỉ sợ, sự lôi thôi lếch thếch của em sẽ làm anh chán vợ.

Share the best funny life quotes collection by famous authors and comedians

Anh là gã chồng yêu vợ, anh thừa nhận điều đó. Anh cũng sẽ dốc hết lòng tìm kiếm những thứ vợ thích, làm hài lòng vợ tam su gia dinh . Nhưng tất cả những điều anh làm chỉ mong vợ anh hiểu, anh muốn vợ mình đẹp hơn, chỉn chu hơn, yêu bản thân mình hơn. Không phải cứ tiết kiệm là tốt, không phải cứ hi sinh vì chồng vì con mà nhịn ăn nhịn mặc mới là tốt. Không phải cứ hùng hục làm, không lo cho mình, chỉ nghĩ cho người khác mới là người phụ nữ tốt. Không ai bắt em làm vậy cả. Anh muốn vợ anh, trước tiên, phải nghĩ cho bản thân vợ, phải khiến bản thân mình đẹp, vui vẻ, tự tin hơn thì mới có sức khỏe và động lực cũng như tinh thần làm những điều khác cho chồng con.

Mỗi ngày anh đi làm về hay gặp đồng nghiệp nữ ở cơ quan, anh lại nghĩ về vợ. Anh tự nhủ ‘giá như vợ anh giống cô này, cô kia thì tốt biết mấy’. Không phải anh so sánh em với người ta là vì anh chán vợ. Anh biết, vợ anh, chỉ cần ăn mặc vào, chỉ cần tô chút son, má phấn, chỉ cần chịu khó đầu tóc, vợ còn đẹp gấp nghìn lần các cô ấy. Có ai biết vợ anh xinh đẹp đâu, khi mà ngày ngày họ đối diện với một người phụ nữ đầu tóc rối bù, mặt mũi nhễ nhại mồ hôi, hớt hơ hớt hải, quần áo cũ kĩ, xộc xệch.

Có hôm, vợ có việc đột xuất, không gọi được cho chồng, em chạy xồng xộc lên cơ quan anh, vào đòi gặp anh. Họ còn tưởng là ai, bà cô nào tìm chồng. Hóa ra là vợ. Mới ngày nào, vợ anh còn là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, nết na mà giờ đây, em đã thành một bà cô già chính hiệu. Đến những người đã từng gặp em trước khi em sinh nở cũng không thể nhận ra em của anh nữa. Vợ anh đã quá khác xưa rồi.

Anh biết, em là một người phụ nữ tuyệt vời. Nếu không có em, những khó khăn ngày trước, anh đã không thể nào vượt qua được. (ảnh minh họa)

Anh, một gã đàn ông cũng như bao gã đàn ông khác, chỉ muốn vợ mình xinh đẹp, dịu dàng, chỉn chu. Tất nhiên không phải lòe loẹt môi son má phấn. Tất nhiên không phải quần áo điệu đà, diêm dúa. Anh chỉ thích vợ anh chỉn chu hơn, gọn gàng hơn và hơn hết, vợ nên phô nét đẹp của mình ra. Có người phụ nữ nào đẹp mà lại không muốn cho người khác thấy. Vợ anh, khuôn mặt cực xinh, nước da cực trắng. Chỉ là bây giờ, tự em đã biến mình thành người đàn bà ục ịch và xấu xí trong mắt mọi người.

>> Top 20 Very
funny quotes on love

Anh biết, em là một người phụ nữ tuyệt vời. Nếu không có em, những khó khăn ngày trước, anh đã không thể nào vượt qua được. Em biết không, anh yêu vợ hơn bất cứ thứ gì, bây giờ vẫn vậy. Nhưng đàn ông bọn anh, dù thế nào cũng muốn được tự hào với bạn bè rằng, vợ anh là một người phụ nữ xinh đẹp, vợ anh là một người hoạt bát, nhanh nhẹn. Em đừng tự biến mình thành xấu đi trong khi em thừa sức đẹp hơn những cô gái trẻ hơn em cả vài tuổi. Anh là đàn ông, anh càng muốn vỗ ngực tự hào với bạn bè anh khi họ khen ‘vợ ông trẻ đẹp thật’.

Còn giờ này, em nhìn lại bộ dạng của em đi? Ai bắt em như thế? Anh kiếm ra tiền. Biết là vợ chồng phải tiết kiệm, lo lắng cho tương lai nhưng không có nghĩa là anh cũng bắt em xấu xí như người ta. Biết là không phải vợ xấu mà bỏ nhưng đàn ông ấy, một ngày nào đó, khi những thứ đẹp đẽ bên ngoài kia lấn át mà vợ họ mãi cứ xấu xí, lôi thôi, không chịu thay đổi theo hướng tích cực, có thể tình cảm với vợ sẽ không còn vẹn nguyên.

Anh không muốn nói mình sẽ lăng nhăng, ngoại tình, vì anh chưa bao giờ nghĩ tới việc phản bội em. Nhưng anh chỉ sợ, sự lôi thôi lếch thếch của em sẽ làm anh chán vợ. Đàn ông mà em… Hãy để cho anh có cơ hội tự hào về vợ anh với bạn bè. Hãy nhìn vào những cô gái xung quanh em. Hãy tự soi gương một lần và nhìn nhận thật sự về bản thân em, nghĩ về những ngày trước kia của em. Nhìn em đi… Em nhìn lại em đi vợ ơi.

Lời này anh nói chỉ mong vợ cố gắng cải thiện bản thân. Em cứ coi như, nếu như em không nghĩ cho mình, một ngày nào đó, anh sẽ ngoại tình. (ảnh minh họa)

Phụ nữ luôn nỗ lực để bản thân mình đẹp hơn, nào là thể dục, nào là trang trí ngoại hình, nào là son phấn. Còn vợ anh, chẳng bao giờ biết đến những thứ đó. Không ai bắt em khổ, không ai bắt em hi sinh. Dừng lại đi vợ. Nhìn lại mình đi em, nếu em không thay đổi, anh sợ rằng, anh sẽ không còn cảm hứng với người vợ trông giống như hơn anh vài tuổi nữa.

Lời này anh nói chỉ mong vợ cố gắng cải thiện bản thân. Em cứ coi như, nếu như em không nghĩ cho mình, một ngày nào đó, anh sẽ ngoại tình. Hi vọng như vậy sẽ khiến em có động lực để biến mình trở thành nữ hoàng trong lòng anh, như ngày nào em nhé…

Sau khi ly hôn anh bỗng trở nên tử tế với mẹ con em. Em đã rất xúc động và tái hợp nhưng mọi chuyện lại tồi tệ hơn cả ngày trước.

Em đã lấy chồng và có một bé gái. Cuộc sống gia dinh của vợ chồng em chỉ hạnh phúc thời gian đầu, sau đó anh đi làm xa và bắt đầu ngoại tình. Dù em không bắt được quả tang nhưng em biết chắc chắn anh đã có người khác. Mấy lần em cố tình bắt xe lên chỗ anh làm để tìm hiểu nhưng anh đều rất khôn ngoan không cho em nhận ra. Anh còn chửi em là ghen tuông vớ vẩn rồi có lần đánh em nữa.

Anh đi công tác khoảng 2 năm thì anh về gần nhà, lúc này anh ở nhà nhiều nhưng lại hay đi uống bia với bạn bè. Không hiểu anh nghe thông tin ở đâu hay ai đó trêu chọc gì mà về nhà anh tra hỏi em đã ngoại tình bao lâu, em rất ngạc nhiên khi nghe anh nói như thế. Em không làm thì đương nhiên là em không nhận, thế mà anh đánh em và bảo em là “gái đĩ già mồm”.

Xem thêm: Những tam su gia dinh buồn

Anh còn lấy sim lạ nhắn tin trêu chọc em, em không trả lời, vậy mà anh về mở máy em ra rồi bảo em là em nhắn tin cho trai lạ. Em không trả lời thì anh bảo em khinh anh rồi đánh, mà em thanh minh anh cũng không tin. Em sống trong cuộc sống địa ngục đó được 6 năm thì em quyết định ly hôn dù anh không đồng ý, nhưng em đã đơn phương ly hôn và được tòa giải quyết.


Ly hôn xong, em và con mua một căn hộ nhỏ để sinh sống. Nói thật, lúc bắt đầu xa chồng và cuộc sống hai mẹ con cảm thấy chật vật khó khăn, bởi ngoài những lúc ghen tuông và đánh em thì anh vẫn là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình và thương con. Nhiều lúc đồ đạc trong nhà bị hỏng gọi thợ thì thợ không đến khiến em cũng loay hoay phát khóc.

Sau thời gian em ly hôn, chồng em có qua lại thăm con, anh đưa con đi chơi, ngoài ra lúc rảnh anh thường ngó khắp nhà của em, điện nước có chỗ nào không ổn anh lại cặm cụi sửa lại cho gọn gàng cẩn thận. Anh còn động viên em nên đi bước nữa cho đỡ khổ.

Kỳ lạ một điều là sau ly hôn chồng em lại tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn, anh không hề cáu gắt cũng không khó chịu như xưa. Anh ly hôn xong mà vẫn ở một mình chứ không bồ bịch gì. Anh cũng hay nhắn tin hỏi thăm động viên em chịu khó ăn uống. Mỗi lần con ốm, anh lại tức tốc phóng xe sang ôm con đi bệnh viện, rồi khi con từ bệnh viện về anh lại ở lại thức trắng đêm chăm con để cho em ngủ.

Những lúc như thế em lại thấy tình cảm của em trỗi dậy, vì còn yêu anh và ly hôn là việc bất đắc dĩ do anh đánh em và ghen tuông quá mức chứ em không hề muốn thế. Em và anh lại nối lại mối quan hệ với nhau. Em nghĩ rằng em cũng có cái sai, em đã cư xử không khéo léo dẫn đến đổ vỡ mối quan hệ vợ chồng.

Con em thấy bố mẹ giảng hòa thì nó vui lắm. Nhưng bố mẹ em thì kiên quyết phản đối, ông bà bảo nếu em quay lại ông bà sẽ từ mặt vì không bao giờ chấp nhận con rể vũ phu như anh và nếu em bị đánh thì phải tự chịu. Em quyết tâm quay lại với anh, anh lại giúp mẹ con em dọn về nhà cũ. Nhưng chỉ được hơn 1 năm thôi thì mọi điều cũ lại xảy ra.

Bây giờ anh gần như phong tỏa cuộc sống của em. Trước đây anh còn đánh em do ghen tuông, còn bây giờ chẳng có lý do gì em cũng bị đánh. Mà mỗi lần đánh anh lại lôi bố mẹ em ra chửi, anh bảo: “Tao cố tình đưa mày về để trả thù bố mẹ mày đã dám coi thường tao, chửi tao là đồ vũ phu, giờ bố mẹ mày có cứu đằng giời”. Em thấy mình ngu dốt quá, nhưng em không biết kêu ai vì bố mẹ em đã can ngăn rồi. Em phải làm sao đây?

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Buổi tối hai vợ chồng nằm cạnh nhau, tôi tỉ tê nói chuyện với anh, anh mới lộ ra ý là “nhà bố mẹ ở quê (tức bố mẹ đẻ tôi) bé tí thế, từng ấy người về thì biết chui vào đâu mà ăn, ngủ”.

Tôi vốn dĩ có hình thức khá, tốt nghiệp cao đẳng sư phạm mẫu giáo, dạy ở một trường mầm non quốc tế. Tôi quen chồng tôi bây giờ chính là qua giới thiệu của một vị phụ huynh học sinh. Sau gần 1 năm quen nhau, chúng tôi làm đám cưới. Anh chinh phục tôi bởi tính cách hiền lành, thật thà và tỏ vẻ rất tình cảm.

Sau khi cưới, chúng tôi ở chung nhà với bố mẹ chồng vì anh là con trai một. Nhà chồng tôi rộng rãi, mẹ chồng tính sạch sẽ, biết lo thu vén nhà cửa. Tôi không phải đi chợ và lo cơm nước. Nói chung cuộc sống gia dinh của hai vợ chồng trẻ vậy là tạm ổn.

Tôi khá hài lòng về cuộc hôn nhân của mình ngoại trừ một nỗi niềm khó nói. Đó là chồng tôi rất ngại về quê vợ. Từ khi cưới đến nay đã một năm rưỡi mà anh chỉ về nhà tôi có 4 lần.



Quê tôi là quê vải, bạn bè và anh chị họ của anh có lần ngỏ ý với vợ chồng tôi là muốn về quê tôi vào vụ vải để biết người dân thu hoạch ra sao, tiện thể chụp ảnh dã ngoại. Trong khi tôi rất hào hứng, gật đầu rụp đồng ý thì anh lại ngập ngừng nói là dịp đó anh bận việc cơ quan, không thu xếp được.

Buổi tối hai vợ chồng nằm cạnh nhau, tôi tỉ tê nói chuyện tam su gia dinh với anh, anh mới lộ ra ý là “nhà bố mẹ ở quê (tức bố mẹ đẻ tôi) bé tí thế, từng ấy người về thì biết chui vào đâu mà ăn, ngủ. Mà bố mẹ đến là nuôi nhiều lợn, cứt đái nhiều, bẩn lắm!”. Tôi nghe mà chùng lòng. Vậy là bấy lâu nay, anh không về quê vợ dù chỉ cách có 70 km chỉ vì nhà tôi nghèo, chật chội.

Thể nào mà lần nào về quê, tôi nói mãi mà anh cứ chần chừ. Về rồi thì anh cứ giục tôi lên sớm trong ngày, cùng lắm là sang ngày thứ hai. Các bữa cơm mẹ tôi nấu, chuẩn bị trước cả buổi bắt gà, tát cá ở ao nhà anh ăn chỉ lấy lệ. Anh cũng chẳng chịu sang chơi nhà cô, chú, bác tôi gần đó dù họ nhiệt tình mời.

Thú thực, tôi rất buồn và thất vọng về chồng mình. Ngày còn yêu nhau, anh luôn nói với tôi rằng anh không quan tâm đến chuyện giàu nghèo, quê và thành phố, anh yêu tôi thật lòng. Vậy mà giờ đây sự thật quá phũ phàng. Nếu biết trước chồng mình không coi trọng nhà vợ, coi khinh bố mẹ đẻ tôi nghèo thì chắc chắn một điều tôi đã không lấy anh….

Xem thêm: ten mien gia re

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Tôi đã đọc bài viết “Chồng bác sỹ khinh thường vợ hàng cá“, tôi cảm thông sâu sắc với chị vì tôi cũng trong hoàn cảnh như chị.

Tôi cũng có bài viết “Nỗi buồn luôn gặm nhấm tâm hồn tôi“, thực sự, khi đó tôi cũng bị sốc khi đọc được những suy nghĩ của chồng tôi đối với mình. Tôi cũng chỉ muốn ly dị nhưng vì nghĩ đến các con, nghĩ đến người thân mà tôi không thể làm được. Tôi đã vào đọc báo tam su gia dinh , và gửi bài viết của mình, được mọi người chia sẻ động viên, tôi đã cố gắng đấu tranh với chồng tôi. Tôi nói với chồng tôi: “Anh đã làm gì cho sự tiến bộ của vợ? Những lúc khó khăn, vợ chồng cùng nhau làm kinh tế, bây giờ có tiền tài, địa vị, anh lại coi thường trình độ của vợ v.v…”. Những lời chia sẻ của các bạn trên báo đã giúp tôi mạnh mẽ hơn, tôi phải nghĩ cho mình nhiều hơn, trước hết tôi phải yêu lấy chính mình, lo cho sức khỏe của mình, còn địa vị của chồng tôi, không có ý nghĩa gì với tôi. Tôi đã thay đổi bản thân mình, từ đầu tóc cho đến ăn mặc cũng như cách sống, giảm tải công việc kinh doanh. Tôi tham gia thể dục dưỡng sinh, tạo niềm vui cho mình cố quên đi mọi chuyên buồn (tôi biết cũng khó mà quên hoàn toàn), nhưng thôi, hãy vì sức khỏe của chính mình, vì các con mà cố lên!


Chúng tôi đã hy sinh rất nhiều để chồng thành danh nhưng khi đó thì họ lại coi thường vợ mình!?

Giờ đây trong lòng chồng tôi nghĩ về tôi như thế nào tôi cũng không cần biết, nhưng bên ngoài thì không tỏ thái độ gì với tôi nữa, tôi cảm nhận cũng có một phần nào thay đổi. Tôi rất mong các anh là những người có trình độ học hành hơn người, hãy trải lòng mình, nghĩ đến những người phụ nữ như chúng tôi, đã chấp nhận thiệt thòi, hy sinh cho sự nghiệp của chồng, cho gia dinh. Chúng tôi còn nhiều hạn chế, nếu như các anh quan tâm đến chúng tôi, hãy chia sẻ việc gia đình, giúp đỡ chúng tôi tiến bộ bằng chị bằng em. Chúng tôi đã biết làm kinh doanh có nghĩa là chúng tôi không phải hoàn toàn là ngu dốt, nếu chúng tôi có điều kiện học hành, có môi trường, có đất để dụng võ, chắc chắn chúng tôi cũng sẽ phát triển. Chúng tôi mong các anh hãy giúp đỡ chúng tôi, vì sự tiến bộ của các anh cũng như của chúng tôi!

Tôi cũng rất cảm ơn báo vì khi đọc những bài chia sẻ của các anh các chị, với bao hoàn cảnh, và những lời khuyên chân thành, đã giúp tôi vượt qua những khó khăn, để rồi sống có bản lĩnh hơn, suy ngẫm và tìm ra chân lý cho mình, gìn giữ một mái ấm gia đình, vì hạnh phúc của các con, và những người thân.


Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Tôi chẳng biết phải tam su gia dinh lòng mình với ai nữa, đang ngồi viết mà nước mắt cứ tuôn rơi.



Tôi năm nay 26 tuổi, người tôi yêu lại chỉ có 21 tuổi. Dù tuổi tác có chênh lệch và bị gia dinh anh ấy ngăn cấm, chúng tôi vẫn đến với nhau, cùng nhau lập nghiệp nơi đất khách quê người. Hai đứa ra đi chỉ vì không thể sống ở nơi nào hết, bố mẹ tôi thì bảo anh ấy là trẻ ranh, còn bố mẹ anh ấy bảo tôi già, loại ham tiền. Mặc dù tôi chưa gặp gia đình anh ấy lần nào, không biết nhà anh ra sao, tôi vẫn quyết tâm theo anh. Anh ấy cũng rất yêu tôi, dù khó khăn nhưng 2 đứa vẫn hạnh phúc. Chúng tôi sống với nhau được 6 tháng thì tôi có thai được gần 4 tháng, lại là 1 bé trai. Anh ấy vui lắm, tôi cũng thấy mình thực sự hạnh phúc. Chỉ là cuộc sống của 2 đứa đang khó khăn, nếu nuôi con nữa thì không đủ sức. Anh ấy bàn tính về gặp bố mẹ anh nói chuyện và xem ý các cụ thế nào. Tôi cũng về gặp bố mẹ mình để thưa chuyện, rất may bố mẹ tôi hiểu và đồng ý cho chúng tôi cưới. Nhưng có lẽ điều tôi không ngờ tới đã đến, đó là bố mẹ anh ấy chấp nhận tôi (chỉ vì đứa con trong bụng) và bảo năm nay kim lâu không cho cưới, phải đợi tới cuối năm. Nếu lúc đó cưới thì bụng tôi đã được 6 tháng rồi, chúng tôi còn cưới làm gì nữa? Tôi buồn và khóc rất nhiều, hi vọng sẽ có gì đó nhưng giờ chẳng còn gì. Ở trong căn phòng mà tôi thuê bao tháng qua mà xót xa cho con mình, không biết rồi mọi sự sẽ thế nào nữa. Thế mà vì sợ bố mẹ tôi buồn, tôi đã nói gia đình người ta chấp nhận cưới, giờ thì đành lặng lẽ 1 mình. Anh ấy cũng quyết tâm cưới nhưng không ai đồng ý, còn bảo tôi gây khó khăn cho nhà người ta.

Tôi hiểu nhà anh ấy có tiền, có thế nên khinh thường nhà tôi. Muốn con mình đỡ khổ giờ thì thấy nhục nhã quá. Lẽ nào chúng tôi yêu nhau là sai sao? Dù biết anh đau khổ nhưng tôi vẫn quyết định sẽ ra đi, chẳng biết đi về đâu nữa, chỉ thương cho con mai này sống khổ. Tôi chỉ tâm sự để mình bớt buồn phiền thôi!

Xem thêm: Du lịch da lat vietnam

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt lắm nhưng trong đầu anh ấy lúc nào cũng nghĩ tới thế giới đó. Em muốn duy trì hạnh phúc gia dinh này thì cần phải làm gì các anh chị cho em lời khuyên với ạ!


Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt

Em lấy chồng được 5 năm và cũng có con trai 5 tuổi, cuộc sống của em bề ngoài ai cũng ngỡ là hạnh phúc nhưng em rất hoang mang không biết mình nên như thế nào nữa bởi chồng em là người đồng tính. Em phát hiện ra điều này từ cách đây 1 năm nhưng vì con mà em cứ sống với những nỗi buồn này và cho đến giờ em mới biết sự thật về con người của anh ấy. Anh ấy phát hiện ra mình là gay từ năm thứ 3 đại học, cho đến giờ dù có vợ con rồi xong anh ấy vẫn thường xuyên quan hệ và gặp gỡ những người cùng giới. 

Em thường xuyên rơi vào trạng thái buồn rầu chán nản, 2 vợ chồng cũng đã nói chuyện thảng thắn, anh cũng nói hết sự thật và mong em thông cảm, chia sẻ tam su gia dinh . Về phía em, em không thể sống mà không có anh ấy ở bên cạnh. Song, cứ nghĩ anh ấy đi nhà nghỉ với người khác là em lại muốn điên đảo lên. Em cũng nghĩ đến việc chia tay nhưng nhìn đứa con và gia đình hai bên rồi công việc của anh thì em lại không làm được. Nhưng nếu phải tiếp tục cuộc sống như thế này thì em lại không chịu nổi. Nhìn thấy vợ chồng người khác hạnh phúc em lại ứa nước mắt. Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt lắm nhưng trong đầu anh ấy lúc nào cũng nghĩ tới thế giới đó. Em muốn duy trì hạnh phúc này thì cần phải làm gì các anh chị cho em lời khuyên với ạ! Em cảm ơn!

Xem thêm: Du lịch hanoi viet nam

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Chồng và nhân tình chỉ tranh thủ lúc nghỉ trưa hoặc khi ra ngoài gặp khách hàng trong giờ làm việc. Hết giờ làm, họ vẫn về nhà với vai trò người chồng, người vợ mẫu mực.

Chị T. tam su gia dinh (Quận 8, TPHCM) cho tới tận khi phát hiện chồng ngoại tình vẫn không thể tin nổi đó là sự thật. Anh nuôi “bồ” lâu như thế mà bản thân chị không mảy may nghi ngờ chút nào, đừng nói là tìm được bằng chứng.

See more:  A collection of funny quotes about life to make you smile

Hai vợ chồng chị chung tay mở một công ty tư nhân, làm ăn khá phát đạt. Như bao người phụ nữ khác, chị cũng lo lắng chồng có tiền trong người thì sẽ sinh tật.

Trên công ty, chị đều để “nhất cử nhất động” của anh nằm trong tầm mắt. Còn mỗi khi anh ra ngoài tiếp khách sẽ có tài xế riêng đưa đón. Mà tài xế ấy chẳng ai khác chính là cậu em họ thân thiết của chị. Chuyện hai người đó thông đồng để lừa chị chắc chắn là không tưởng.

Điện thoại của chồng chị cũng không bao giờ có gì mờ ám. Về nhà là anh quăng chỗ nọ chỗ kia, mặc kệ chị kiểm tra thoải mái. Chính vì thế chị yên tâm hoàn toàn về sự trong sạch của chồng.

Nhưng rồi cuối cùng chồng chị vẫn ngoại tình. Có lẽ rất nhiều người sẽ thắc mắc rằng, làm gì còn kẽ hở nào để anh có thể đi tòm tem được?

Hóa ra chồng chị thuê cho cô nhân tình một căn hộ cùng trong khu chung cư cao cấp của hai vợ chồng, chung block luôn, chỉ khác là căn hộ của cô nàng đó ở tầng trên mà thôi.

Chồng chị bảo với nhân tình: “Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất em ạ!”. Sự thật chứng minh đúng vậy. Hai năm anh ngoại tình không ai trong nhà biết.

Mỗi khi muốn đến với bồ nhí, chồng chị chỉ việc vào thang máy, canh lúc không có ai đi cùng, bấm số lên tầng trên, “chơi” chán lại về nhà ở tầng dưới. Vì là chung cư cao cấp nên nhà ai cũng kín cổng cao tường, chẳng mấy khi quan tâm đến hàng xóm láng giềng.

Chị T. thì vẫn vô tư vui vẻ như thường vì tưởng chồng đi đâu đó gần nhà. Anh làm gì có dấu hiệu nào đáng nghi chứ.

Chẳng ai có thể ngờ, 5 giờ sáng chồng chị bảo: “Em ngủ tiếp đi, anh xuống sân tập thể dục!”, thì đó là lúc anh bấm thang máy lên tầng trên “tập thể dục” với… tình nhân.

Chị không thể tưởng tượng được trong lúc chị ở nhầ thì anh lại lên tầng trên ôm ấp cô bồ.

Buổi tối khi cơm nước xong, anh ôm hôn chị thắm thiết rồi bảo vợ: “Anh xuống dưới dẫn con chó đi vòng vòng một chút!”, hoặc “Anh ghé cà phê bên dưới với mấy người bạn. Có việc gì cần em gọi anh lên liền!”. Ai ngờ được, đó là lúc chồng chị ôm tình nhân xem phim cùng ở tầng trên?

>>  funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.

Mỗi khi chị bất chợt gọi chồng, chỉ 5 tới 10 phút sau là anh mở cửa vào nhà, hồ hởi: “Gì đấy em? Em gọi là anh có mặt ngay nè bà xã!”. Đấy, thế chẳng bảo sao chị tin anh sái cổ?

Điện thoại của chồng, chị đã cài chế độ định vị rồi. Những lúc chị đi siêu thị, đi làm về muộn hay đi đâu đó vắng nhà, chị đều kiểm tra xem chồng có ở nhà như lời anh nói không. Tín hiệu luôn luôn cho thấy anh chính xác đang ở nhà thì còn nghi ngờ cái nỗi gì!

Cuối cùng, khi cô nàng kia có bầu, làm ầm lên để đòi quyền lợi cho con thì mọi chuyện mới vỡ lở. Nếu cô nàng kia mà chưa “lên tiếng” thì không biết chị còn bị chồng lừa dối đến khi nào.

Chị H. (Hà Đông, Hà Nội) cũng phát hiện ra chồng ngoại tình trong một tình huống rất trớ trêu. Tình huống này trước đó chị chưa hề gợn chút nghi ngờ nào về chồng.

Chồng chị chỉ chọn những phụ nữ đã có chồng và không muốn phá vỡ hạnh phúc gia dinh hiện tại để làm đối tác… ngoại tình. Chính vì thế, họ ngoại tình rất có nguyên tắc và thống nhất cao độ với nhau để chồng/vợ đối phương không phát hiện ra.

Chồng chị H. luôn đi về với giờ giấc rất chỉn chu, hiếm có tình huống đột xuất nào khả nghi cả. Ngoài thời gian trên công ty, buổi tối về nhà và cuối tuần anh dành hoàn toàn thời gian cho vợ con, giúp vợ việc nhà, đưa chị đi những nơi chị thích.

Điện thoại của anh thì vô cùng trong sáng, không hề có cuộc gọi, tin nhắn mờ ám nào. Trước biểu hiện “ngoan” vô đối của chồng, chị H. có muốn nghi ngờ cho chồng cũng chẳng có cửa.

Hôm đó, anh nhắn tin cho chị: “Anh qua chợ tiện mua thức ăn luôn, em không phải đi nữa nhé!”. Chị H. vui lắm, thấy tự hào vô cùng về người chồng đảm đang của mình.

Chị về nhà trước, đang định xắn tay dọn dẹp thì anh bạn làm cùng công ty chồng, cũng là hàng xóm nhà chị đến đưa cho chị chiếc điện thoại của chồng bỏ quên trên bàn làm việc ở công ty.

Ban đầu chị H. còn tưởng chồng mới mua điện thoại mà chưa nói với chị vì nhìn nó lạ hoắc. Nhưng khi chị tò mò mở ra để kiểm tra thì ôi thôi, là một lô một lốc tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ của chồng chị và bồ.

Hóa ra đây là chiếc điện thoại chồng chị chuyên để liên lạc với bồ, luôn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc công ty, tuyệt đối không mang về nhà.

Lúc này chị mới biết, chồng và nhân tình chỉ tranh thủ lúc nghỉ trưa hoặc khi ra ngoài gặp khách hàng trong giờ làm việc. Hết giờ làm, họ vẫn về nhà với vai trò người chồng, người vợ mẫu mực.

Thậm chí chồng chị vẫn thường xuyên đi chợ, giặt quần áo giúp chị. Ai ngờ được người đàn ông như vậy lại có thể giấu vợ đi ngoại tình!

Không hiểu sao hôm nay chồng chị vội vã về hay sao mà để quên “của quý” ấy trên bàn, chưa kịp cất đi khiến cho anh hàng xóm tốt bụng thấy thế mang về giúp. Vừa khéo làm sao lại đưa đến tay chị, mọi chuyện mới bung bét ra. Chứ nếu không, chắc chị H. còn bị chồng cho ăn quả lừa dài dài.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Vợ có biết, lúc đến gần choàng tay qua vai kéo vợ vào lòng chồng có cảm giác thế nào không? Chồng như được sự chia sẻ tam su gia dinh  vô cùng lớn lao. Nghe hai chữ “nhà mình”, chồng thấy niềm vui tràn ngập, dù nỗi lo cho quê mẹ vẫn thường trực bên lòng. Thương vợ quá. Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Thuở yêu nhau, khi biết quê chồng ở miền Trung, vợ rất thích. Nghe anh kể về dải đất xứ Quảng, em ao ước được đến thăm. Đến khi cưới nhau, em ra nhà anh làm dâu hai tuần mới biết sợ mưa gió và nỗi nhọc nhằn ở quê chồng. Nói “làm dâu” chứ thật ra giống như đi chơi xa, vì mẹ chồng không nỡ để nàng dâu động tay vào bất cứ việc gì.

Sau hai tuần “trải nghiệm”, vợ không còn háo hức mỗi khi trở lại quê. Anh hiểu và không hề trách, chỉ bực bội trước sự vô tâm của em. Vợ chồng mình làm ăn khấm khá, dành ra một ít gửi về giúp đỡ bố mẹ mà vợ cũng cằn nhằn. Vẫn biết cơ ngơi này có được là do ba má vợ giúp vốn lúc đầu, nhưng hơn chục năm nay, công sức chồng bỏ ra để phát triển nó đâu phải nhỏ. Đôi lúc chồng cảm thấy chạnh lòng vì đồng tiền bản thân làm ra lại khó thể chi tiêu theo ý mình.


Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Hễ đến mùa bão lụt là vợ bắt đầu để ý túi tiền của chồng. Nếu thấy anh biếu bố mẹ hoặc cho anh em ngoài quê mượn tạm thế nào vợ cũng chì chiết. “Năm nào cũng bão cũng lụt, dư bao nhiêu anh gom góp gửi hết về quê thì bao giờ vợ chồng mình mới bằng anh chị Hai?”. Nhà chồng chị Hai giàu, anh rể lại là con một. Chồng biết nhà mình khó thể sánh ngang tầm với anh chị, nhưng vợ ơi, chồng cũng đâu để vợ con thiếu thốn thứ gì.

Anh biết, gánh nặng gia dinh bên nội khiến vợ không vui. Mong em thông cảm cho chồng. Làm sao anh có thể ngủ yên khi hay tin căn nhà của bố mẹ tốc mái, đổ tường sau bão. Làm sao anh không bận tâm khi ruộng lúa nhà anh trai mất trắng? Ước gì mỗi lần chồng chuyển kênh thời sự cập nhật tình hình mưa bão không bị vợ phản ứng vì lỡ mất mấy phút ở kênh giải trí. Chúng ta đã chọn nhau thì vợ cũng nên thông cảm cho chồng.

Năm nay, chồng dự tính sẽ gửi tiền về quê thông qua một tài khoản tiết kiệm. Anh đã mở tài khoản này từ đầu năm và không để vợ biết, như thế vợ chồng khỏi xích mích. Vậy mà vợ vẫn biết được, quậy một trận tơi bời. Bão không chỉ đi qua miền Trung quê chồng. Bão còn càn quét ngay trong mái nhà mình, giữa phố thị phương Nam.

Chồng mệt mỏi và… thức dậy. Thì ra nỗi lo về bão nơi quê nhà len cả vào giấc ngủ chứ xưa nay có bao giờ chồng nghĩ đến chuyện lập “quỹ đen”. Quay sang phía vợ, thấy gối trống. Tiếng ti vi ngoài phòng khách văng vẳng. Chồng xuống giường, định ra gọi vợ đi nằm. Vợ đang ngồi xem bản tin cuối ngày. “Siêu bão Haiyan ghê quá anh à. Không biết nhà mình ngoài đó rồi sẽ ra sao. Cầu trời cho mọi người bình yên. Nhà cửa, tài sản mất mình còn giúp được. Em chỉ sợ sóng to gió lớn cướp mạng người”.

Vợ có biết, lúc đến gần choàng tay qua vai kéo vợ vào lòng chồng có cảm giác thế nào không? Chồng như được sự sẻ chia vô cùng lớn lao. Nghe hai chữ “nhà mình”, chồng thấy niềm vui tràn ngập, dù nỗi lo cho quê mẹ vẫn thường trực bên lòng. Thương vợ quá. Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Xem thêm : Du lịch Việt Nam - vietnam travel

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Hãy lắng nghe chia sẻ tam su gia dinh của chính người trong cuộc về vấn đề tại sao các bạn gái không nên yêu quá lâu nhưng cũng chớ dại mà cưới gấp.

1. “Tôi đã rất hối hận và khó xử vì trót cưới một người quá vội vàng. Tôi đã từng nghe và chứng kiến nhiều cặp đôi chỉ cưới nhau trong vòng vài tháng quen biết, thậm chí có người từ lúc quen đến lúc cưới chỉ khoảng 2 tháng (dù không phải bác sĩ bảo cưới), tôi cực kì ấn tượng với các cặp đôi đó. Tôi nghĩ đó là chuyện rất thú vị. Nhưng khi chính tôi phải đối mặt với tình huống này, tôi mới nhận ra có quá nhiều sai lầm khi đưa ra quyết định nhanh chóng về chuyện hệ trọng đó.

Chúng tôi đã gặp nhau một vài lần và cùng ấn tượng về nhau. Dù không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng thực tế là tình cảm của 2 người đủ để chúng tôi nói lời yêu. Sau khi ngỏ lời, anh ấy chuẩn bị đi du học nên chúng tôi đã nhanh chóng tổ chức đám cưới. Hôn lễ diễn ra vẻn vẹn sau 4 tháng kể từ ngày chúng tôi quen nhau. Tôi muốn gặp anh ấy nhiều hơn để hẹn hò và tìm hiểu con người nhau nhưng có quá nhiều việc chúng tôi phải chuẩn bị cho đám cưới nên thời gian gặp nhau cũng chỉ để lo công việc.

Khi chúng tôi kết hôn, tôi có cảm giác giống như bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Dù chúng tôi chẳng sống với nhau nhiều, nhưng ngay cả nói chuyện qua điện thoại, tôi và chồng cũng liên tục xung đột quan điểm của nhau. Còn khi ở gần nhau thì đúng là thảm họa, có cả “tá” thứ khác biệt về thói quen, lối sống trong gia dinh tôi. Ngay từ chuyện ăn uống, ngủ nghỉ cho đến những vấn đề lớn liên quan đến gia đình nội, ngoại, chúng tôi cũng không thể thống nhất được ý kiến.

Tôi sợ cả về nhà và không dám nghĩ đến chuyện sinh con. Dù sống với nhau được 2 năm nhưng quả thực tôi quá ngột ngạt và muốn giải thoát mình. Và rồi chúng tôi chia tay. Đến giờ, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi vẫn nghĩ đó là cơn ác mộng, thế nên tôi vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân mới“.

(Thúy Lan, 29 tuổi, nhân viên thiết kế)

Yêu nhau lâu quá dễ dẫn đến cảm giác chán và không còn cảm giác lãng mạn.

2. “Kết hôn là giai đoạn khủng hoảng nhất trong cuộc đời tôi, tính đến lúc này. Với tôi, kết hôn là sự chờ đợi trong mòn mỏi. Chúng tôi đã yêu nhau suốt 9 năm. Cả hai cùng hợp nhau và đã quá hiểu về nhau nên tôi không sợ chuyện kết hôn rồi sẽ sốc. Nhưng cứ mỗi lần đề cập đến chuyện đám cưới, người yêu tôi lại nhấn mạnh rằng sẽ chưa kết hôn chừng nào công ty riêng của anh ấy ổn định, kinh tế khá giả hơn. Ban đầu, tôi nghĩ đó là suy nghĩ đúng đắn và hoàn toàn ủng hộ. Tuy nhiên, 2 lần, 3 lần rồi 5 lần… nghe đi nghe lại cái lý do ấy, tôi quá mệt mỏi vì chờ đợi. Tôi đã 28 tuổi, liệu anh ấy còn bắt tôi chờ đợi đến bao giờ.

Thêm vào đó là những lời chất vấn của gia đình, bạn bè, họ hàng khiến tôi càng thêm chán nản. Tôi rơi vào trạng thái bị giằng co giữa hai bên. Một bên, tôi phải làm yên lòng cha mẹ, bên kia tôi phải hỗ trợ tích cực và không được gây áp lực đối với chồng chưa cưới của tôi. Sau một thời gian, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. Tôi dần cảm thấy bất an, giận dữ và mất niềm tin vào người mình yêu.

Nghe bạn bè khuyên nhủ, tôi cũng cố gắng nói chuyện rõ ràng với anh ấy, rằng tôi không còn trẻ, rằng tôi đã chờ đợi ngần ấy năm là quá đủ rồi, cứ cưới nhau đi rồi hai vợ chồng cùng hỗ trợ lo chuyện kinh tế… Anh ấy cho là phải nhưng có vẻ vẫn dửng dưng với những gì tôi nói. Và tình yêu của chúng tôi cứ nhạt dần từ đó, ít hẹn hò, không gặp mặt. Khi tôi đã quyết định buông xuôi, lo cho cuộc sống của riêng mình thì cũng là lúc tôi biết tin anh ấy đang hẹn hò với một người con gái khác. Tôi nghiệm ra rằng, sự phản bội kia có lẽ cũng bắt nguồn từ việc chúng tôi đã yêu quá lâu, quá nhàm chán rồi”.

(Vân Anh, hướng dẫn viên du lịch, Quảng Ninh)

3. “Tôi và người yêu quen nhau nhờ sự giới thiệu của một người họ hàng. Cả hai đều cảm thấy rất hợp nhau và hiểu rõ mọi chuyện của nhau bởi đến nhà nhau khá nhiều. Chúng tôi hẹn hò được 2 năm và định sẽ tổ chức đám cưới luôn. Nhưng rồi vì bố anh bị bệnh mất sớm nên đám cưới đã phải hoãn lại khá lâu. Chúng tôi không cảm thấy có gì bất ổn vì điều đó cả bởi cả hai cũng muốn kéo dài thời gian hẹn hò khi tuổi còn trẻ. Nhưng cùng với thời gian, tôi nhận ra rằng tôi đã đánh mất đi sự nhiệt tình, lãng mạn và hàng nghìn thứ thú vị như thời mới yêu. Anh ấy cũng cảm thấy mọi thứ cứ nhạt dần, đơn điệu hơn.

Tôi nghĩ rằng chúng ta nên quyết định kết hôn khi mối quan hệ của hai người đủ khăng khít để hiểu nhau nhưng cũng đừng lâu dài quá để đến mức nhàm chán. Đó là quyết định hết sức quan trọng trong một mối quan hệ mà chỉ người trong cuộc mới biết được mình đã muốn và sẵn sàng hay chưa. Khi thời điểm đó qua đi thì rất khó để lấy lại được những xúc cảm đó.

Theo như tôi nhìn thấy và trải nghiệm, nếu kết hôn vội vã giống như việc bạn lao xuống biển từ một vách đá cao, thú vị nhưng vô cùng mạo hiểm, còn yêu nhau quá lâu thì giống như chiếc máy bay hết nhiên liệu, tự hai cánh không thể cất mình lên được”.

Xem thêm: Kết quả xo so , bong da cập nhật liên tục trong ngày

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Đọc câu chuyện tam su gia dinh của bạn trong bài viết: “Quên đi chuyện đau lòng đã qua hay buông tay người đã phản bội mình?“, hoàn cảnh của bạn gần giống như của tôi. Tôi cũng từng bị chồng phản bội khi tôi đang mang thai và cho đến khi sinh cháu được một tháng thì tôi mới biết rõ sự thật trắng đen như thế nào.

Cuộc sống gia dinh tôi rơi vào bế tắc

Tôi đau đớn và tuyệt vọng không còn chút sức lực nào để sống trong khi mà tôi vừa đứt ruột đẻ ra giọt máu của anh đang trong thời gian ở cứ. Nhẽ ra đó là khoảng thời gian tôi được sống hạnh phúc nhất nhưng mọi sự lại ngược lại. Khi tôi nói ra mọi chuyện cho bố mẹ chồng biết thì bố mẹ chồng tôi chửi tôi là loại người ghen tuông, rồi tôi mà như thế thì sẽ không bao giờ thành người được. Ông bà bênh con trai của họ nên chồng tôi lại càng được đà suốt thời gian dài đằng đẵng anh ta chìm trong men rượu về nhà chửi vợ con đủ các kiểu trên đời.


Tôi đã cố gắng vì con mà sống.

Tôi không bao giờ mở mồm nói lại được một câu mà chỉ khóc. Đau lòng quá tôi khóc thì anh ta lại lôi tóc tôi từ trên giường ra đến ngoài phòng khách đánh đấm tôi tát tôi đủ kiểu mà tôi chẳng làm gì được khác mặc cho anh đánh. Tôi thật sự chỉ còn nghĩ đến con đường chết nhưng nghĩ lại con còn quá nhỏ tôi chết tôi không thể bỏ con lại chẳng nhẽ lại giết cả con chết làm như thế thì thật tội lỗi bởi con chẳng có tội tình gì nên cứ vậy gạt nước mắt sống cho qua ngày qua tháng. Nhen nhóm chút niềm tin từ con, tôi lại tự an ủi cứ nhìn vào con để sống đợi khi con lớn một chút rồi xem mọi chuyện như thế nào. Bế tắc quá thì tôi sẽ tìm cho chính mình một con đường để giải thoát…,

Cho tới giờ thì con tôi cũng đã được 3 tuổi anh lại tự thay đổi 180, người đàn bà kia đi lấy chồng rồi tôi biết anh cũng không còn liên lạc gì nữa anh quay lại ăn năn hối lỗi. Giờ thì anh yêu con hơn cả tôi, nhiều lúc đi làm về mệt mỏi, những lúc con nhiễu tôi nặng lời mắng con thì anh lại mắng tôi. Và đặc biệt hơn cả là lúc nào anh cũng sợ tôi đi ngoại tình để trả thù anh. Nói chung cuộc sống như bây giờ trở lại bình thường nhưng nhiều lúc cứ nghĩ đến quá khứ của anh là nước mắt tôi lại tuôn dài trên má tôi không bao giờ hết đau về quá khứ của anh.

Xem thêm: Du lịch hanoi vietnam

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Tôi luôn quan niệm rằng tình yêu và hạnh phúc phải xuất phát từ hai phía. Tôi đến với anh, chấp nhận anh vì khi ấy anh mộc mạc, chân thành, hai chúng tôi đều xuất phát là ở quê lên thành phố lập nghiệp. Anh cũng thẳng thắn nói anh mới học hết phổ thông, tôi nghĩ học thức thì có thể bổ sung, quan trọng là sống với nhau có văn hóa, vì rất nhiều người học cao nhưng cư xử với vợ, chồng vừa thiếu văn hóa vừa vô đạo đức và bất nhân.

A collection of funny quotes about life to make you smile


Tôi thấy anh chân chất, thật thà nên bằng lòng lấy anh. Về chung sống, anh đi học tại chức buổi tối, tôi cũng động viên anh cố gắng hoàn thành vì tôi nghĩ, anh cố gắng học hành cũng vì tương lai của gia dinh sau này. Khi tôi mang bầu, anh đi sớm về khuya, rồi dần dà anh không thiết tha về nhà, ngày nào cũng 1-2h đêm anh mới về nhà và không hề quan tâm tới tôi.

Tôi nhận thấy anh thay đổi, qua bạn bè và thấy trong điện thoại của anh những cuộc ghi âm cuộc gọi mà anh quan tâm chia sẻ tam su gia dinh với người tình. Tôi đắng lòng rơi lệ vì bấy lâu anh bỏ rơi tôi vì anh đã có niềm vui khác, khi tôi ý kiến về việc anh bỏ bê gia đình thì anh liên tục nói “chia tay đi, ly dị đi”. Hết lần này tới lần khác viết đơn ly hôn, ép tôi viết đơn ly hôn, khi ấy con trai tôi mới sinh được khoảng 10 ngày.

Tôi bị sót nhau, đe dọa tính mạng nhưng được cấp cứu kịp thời nên còn sống. Anh không hề thương tôi, không chăm sóc hỏi han gì, về khuya anh lăn ra ngủ. Thậm chí có lần anh tức bực đã ôm chăn, quần áo sang một phòng khác sát vách phòng mẹ con tôi, bỏ mặc tôi và con trai hàng tuần liền không hỏi han nửa câu.

Thương con nhỏ, tôi cắn răng nhún nhường anh, biết anh lầm lỗi và lòng tôi chỉ hướng về anh nên tôi chỉ có một niềm tin mong anh hiểu được cái sai của mình để quay đầu lại và đừng làm tôi tổn thương thêm. Thực sự tôi không muốn làm tổn thương người khác, nhất là bố của con tôi, người tôi vẫn xác định chung sống thì tôi không muốn nói ra những lời cay đắng dù trong lòng tôi khi biết chồng đã và đang ruồng rẫy mình vì có quan hệ với người khác.

funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.

Tôi đau đớn vô cùng, cảm thấy mình có thể ngừng thở vì tim tôi buốt nhói từng cơn. Mỗi khi tôi nhớ lại từng lời chồng và người tình nói với nhau, từng lời chồng tôi rắc muối vào lòng tôi, chua xót vô cùng. Tôi nhìn con thơ mà ứa nước mắt, tôi đã quá tin anh, tin vào lời anh nói khi anh ngỏ lời rằng anh là người trọng gia đình, có thể hy sinh vì gia đình.

Anh tới tấp tạt tai tôi, làm cả đêm đó tôi không ngủ được vì đau.

Tôi là vợ anh, có cưới có hỏi, giờ sinh con cho anh, tôi cũng là một phần trong gia đình anh, tại sao anh lại tàn nhẫn với tôi như vậy? Tôi nghĩ ngợi không ăn, không ngủ được, chán nản và vô vọng, anh đi về, lầm lũi và vô cảm, xích mích, bất đồng, anh đánh tôi, tát tôi khi anh không vừa ý.

Con tôi 7 tháng, nửa đêm anh về, tôi biết anh đã có rượu trong người, trời mùa đông, tôi ôm con đang ngủ nên nói anh cứ đi nghỉ đi có gì sáng mai rồi nói chuyện. Nhưng anh bằng mọi cách ép tôi phải dậy, phải nói chuyện với anh, tôi sợ anh đánh như những lần trước nên tôi nói “lần này anh đừng đánh em nữa”.

Nhưng anh tới tấp tạt tai tôi liên tiếp, tôi che cho con để khỏi dính đòn của anh thì tai tôi bị anh tát ù đi. Cả đêm tôi đau tai không ngủ được, cảm thấy ê chề, tủi phận mình, thương thân mình, thương mẹ già, thương con nhỏ nên tôi không đành lòng dù tôi đã nhiều lần nghĩ đến cái chết.

Tôi yêu cầu anh đưa tôi đi khám, anh cương quyết không đưa tôi đi. Tôi nói nếu anh không đưa tôi đi thì tôi không còn gì để nói với anh nữa. Anh gây ra cho tôi thì phải có trách nhiệm, anh đưa tôi đến cổng viện 108 rồi bỏ đi làm. Tôi chụp tai thì bác sỹ kết luận bị xuất huyết, kê kháng sinh về điều trị.

Con nhỏ, uống kháng sinh sữa ít, con tôi còi cọc chậm lớn. Bố tôi mất sớm nên tôi không muốn chuyện của mình làm mẹ tôi đau lòng buốt ruột nên tôi giấu, chỉ nói với cậu ruột để thay cha mình nói chuyện với bố mẹ chồng tôi nhằm khuyên bảo anh nhưng anh không một chút ăn năn và không thay đổi.

Con tôi sinh nhật một tuổi, a uống quá nhiều bia rượu, tôi khuyên anh thì anh nổi điên cầm dao đuổi dọa giết tôi, giết cả mẹ con tôi. Bạn bè anh chứng kiến ái ngại cho tôi, an ủi động viên tôi, nhưng lòng tôi trống rỗng, tình cảm dành cho anh cũng dần phai nhạt. Tôi học cách chấp nhận sự thật và tự mình cân bằng cuộc sống, tôi sút cân và đau đầu triền miên, mất ngủ và stress, tôi nhờ đến trung tâm để nhờ cậy liệu pháp tâm lý.

Không biết có ai sống cuộc sống như tôi không, tôi muốn đưa con rời nhà để bình tâm nhưng anh kiên quyết không chấp nhận. Anh điện thoại cho mẹ chồng tôi dặn là nếu tôi bế con ra ngõ là không cho con đi, bảo tôi đi đâu thì đi còn để con lại, anh biết là tôi không thể xa con nên làm như vậy.

Con tôi 13 tháng, không chịu nổi áp lực và sự vu khống của bố anh, tôi làm thu nhập khoảng 10 triệu/tháng năm 2009, bố anh chửi tôi “có đi làm cave mới kiếm được nhiều tiền như vậy”. Bố tôi đã mất, ông cũng đào bới lên chửi. 30 tuổi, tôi chưa bao giờ nói tục nói láo một câu, tôi xin phép bế con đi thuê nhà.

Đến giờ này, con trai tôi 3 tuổi, những giọt nước mắt đã không còn để rơi hay lòng tôi đã chai sạn dù anh vẫn đối xử tệ bạc với tôi nhưng tôi không còn khóc nổi. Khi con tôi còn nhỏ, buồn vì anh hờ hững, tôi khóc thì anh nói: cô đi chỗ khác khóc để tôi còn ngủ. Thương cho thân mình, tôi cười chua chát vì tôi không biết chọn lối đi nào, lòng thương con sợ con không cha sẽ khuyết thiếu về tâm hồn nên tôi lần lữa không ly dị nhưng không còn tình cảm với anh.

Anh cũng không một chút động lòng thương tôi, còn dọa giết tôi thì tôi lại khiếp hãi không dám kéo dài cuộc sống chung. Tôi nghĩ hôn nhân phải là điều khiến cho cả hai người thực sự có niềm vui và hạnh phúc. Nếu một trong hai người cảm thấy tình cảm nhạt dần, không còn là chỗ dựa tinh thần, không tìm được tiếng nói chung, không chia sẻ được những vấn đề cơ bản nhất của cuộc sống thì dù có cố níu kéo cũng chỉ lay lắt được một thời gian mà thôi.

Tôi không muốn phải là người vật vờ chấp nhận một cuộc sống chung ngột ngạt, tình cảm đã chết, bởi vì điều đó chỉ mang lại sự đau khổ cho cả hai chúng tôi và con cái mà thôi. Tại sao anh không còn thương tôi mà vẫn níu kéo, thậm chí anh khóc, xin tôi cho anh cơ hội để làm lại. Anh nói nếu tôi không cho anh cơ hội thì anh sẽ lao đầu vào xe mà chết trước mặt tôi.

Tôi thương anh và lòng còn yêu anh rất nhiều, hy vọng là sau những sóng gió anh sẽ nhận ra đâu mới là cuộc sống thật, tình cảm nào cần vun đắp. Rất nhiều lần tôi tha thứ cho hành động côn đồ của anh đối với tôi nhưng bản chất con người anh không thay đổi.

Giờ đây, tôi quyết định ly hôn, là vợ chồng 3 năm, tôi không cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình. Tôi cũng không hiểu được thật sự anh có một chút tình cảm gì với tôi không mà sao anh lại có thể đối xử với tôi như thế? Anh vừa dọa đánh, dọa giết tôi xong, anh lại hỏi tôi “giờ cô muốn gì”. Tôi muốn ly hôn với anh thì anh nhắn “tôi vì con nên nhịn cô nên cô đừng lên nước, cô ích kỷ chỉ nghĩ đến mình, không nghĩ đến con”.

Khi anh chốt cửa ghì tôi xuống sàn nhà, khóa tay tôi và liên tục nói câu “tao sẽ giết mày, mày có tin là tao sẽ giết mày không” thì anh có nghĩ gì đến con tôi không? Lúc đó tôi thực sự muốn chết đi cho rồi, nếu tôi nói với anh “thôi, anh giết tôi đi” thì giờ này con tôi chắc đã không còn mẹ nữa rồi.

Tôi sợ anh. Sau này khi con tôi lớn lên, tôi mong rằng con tôi sẽ hiểu và không trách hận tôi vì tôi không còn sức chịu đựng để có thể cứu vãn một gia đình.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Đã gần 2 năm trôi qua và cũng đã nhiều lần em muốn viết lên những tam su gia dinh thầm kín của mình nhưng em lại không đủ cam đảm. Và hôm nay em viết những dòng chữ này trong sự đau khổ và tuyệt vọng về 1 tương lai tốt đẹp.

Em là 1 cô gái 22 tuổi, em sinh ra và lớn lên tại 1 miền quê. Cách đây gần 2 năm em vì muốn trả hiếu cũng như muốn mẹ em được vui lòng em đã chấp nhận lấy 1 người đàn ông Hàn mà em chưa từng tìm hiểu về người đó vì em không có cơ hội để tìm hiểu và lại em cũng không biết tiếng. Trong suy nghĩ của em thì em không muốn lấy chồng ở cái tuổi 21 đâu các anh chị ạ vì em nghĩ như vậy là hơi sớm.

Trải qua bao khó khăn em cũng đến được Hàn, 1 đất nước hoàn toàn lạ lẫm so với Việt Nam. Đất nước Hàn Quốc thật tiến bộ và hiện đại, em sống ở ngay thành phố lớn mọi người đều vui vẻ và hòa đồng, nhưng cuộc sống vợ chồng của em không được hạnh phúc các anh chị ạ. Em đã cố gắng và làm tất cả để có 1 gia dinh hạnh phúc nhưng tất cả điều vô nghĩa. Em qua Hàn được 6 tháng thì đã ly hôn lúc đó trong bụng em đã co thai 5 tháng, em về Việt Nam trong sự ê chề, hàng xóm họ dè bỉu, điều đó đối với em không sao cả nhưng đau lòng hơn là Cha mẹ và các anh chị trong gia đình đối xử với em thật tệ. Người làm cho em buồn nhiều nhất đó lại chính là mẹ em.


Em ước mình có nhiều nghị lực và sức khỏe để nuôi dạy con gái

Mẹ không thương em đã vì mẹ mà hy sinh như vậy, thay vào đó là những câu chửi mắng, mỉa mai. Trước đây đối với em, mẹ em thật tốt, giờ em em không thể ngờ mẹ lại đối xử với em như vậy. Em về Việt Nam mẹ em không lo được gì cho em cả, em không dám xài cũng không dám mua gì. Em tiết kiệm mọi thứ có thể để dành tiền lo cho con của em, đó là 1 bé gái thông minh và đáng yêu. Ở nhà có mấy bộ quần áo cũ em đã sửa lại để may thành những bộ đồ nhỏ để cho con em mặc, những ngày tháng túng quẩn cứ thế trôi qua lặng lẽ. Mẹ thì lâu lâu lại đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em biết phải đi đâu và làm gì khi con em còn nhỏ như vậy. Ngoài em ra thì không ai chăm sóc nó, những lúc đi chợ hay đi đâu hơi lâu em phải mướn người để chăm sóc nó.

Sức khỏe của em giờ đây có lẽ không được tốt như trước. Em sợ mình sẽ chết, em sợ nếu không may em chết đi thì ai sẽ thương yêu chăm sóc con gái của em, nó là 1 đứa bé đáng thương. Nhiều lúc em chán ghét chính bản thân của mình, sao em lai vô dụng đến thế, có phải em không đủ tư cách để làm 1 người mẹ? Cuộc hôn nhân này đã lấy đi của em không ít nước mắt, lấy đi cả sự ngây thơ và hồn nhiên của em. Trước khi lấy chồng, em là người có tính rất trẻ con các anh chị ạ, em cứ sống, cứ vui đùa cười nói, còn bây giờ em là người lo toan trong cuộc sống. Em hay khóc 1 mình, em sống rất nội tâm vì em không có bạn.

Lúc trước em vẫn luôn giúp đỡ những người già yếu, những người kém may mắn trong cuộc sống, em cảm thấy vui khi giúp đỡ 1 ai đó. Và mỗi lần như vậy em lại thầm nghĩ nếu mình sống có đức, có lòng yêu thương và giúp đỡ mọi người thì sau này cuộc đời của mình sẽ sống trong hạnh phúc, em mong muốn như vậy đó các anh chị ạ. Em luôn cảm thấy mình là đứa kém may mắn trong cuộc sống này. Có lúc em muốn chôn vùi đi cuộc đời này, những lúc không tiền thậm chí trong suy nghĩ của em còn muốn đi làm cave để có 1 số tiền. Nhưng không, em chợt nghĩ và tự an ủi là mình không được xem thường chính bản thân của mình như vậy, phải sống cho tốt, tất cả vì con gái.

Em cũng đã từng có suy nghĩ cho con gái yêu cho 1 cặp vợ chồng nào đó để họ nuôi, mong họ sẽ đối xử tốt với đứa bé đáng thương này, như vậy con gái của em sẽ sống cuộc sống đầy đủ hơn là sống với em. Nó sẽ được hưởng niềm hạnh phúc khi có cả cha và mẹ, em như đang bị trầm cảm nặng vậy, suy nghĩ của em cứ rối tung cả lên. Em phải làm gì để tốt cho con gái của em? Các anh chị ơi xin hãy dành chút ít thời gian cho em 1 lời khuyên chân thật. Em rất mong sẽ nhận được sự quan tâm và chia sẻ của các anh chị. Em rất mong mình sẽ tìm lại được màu hồng của cuộc sống.