Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Tôi chẳng biết phải tam su gia dinh lòng mình với ai nữa, đang ngồi viết mà nước mắt cứ tuôn rơi.



Tôi năm nay 26 tuổi, người tôi yêu lại chỉ có 21 tuổi. Dù tuổi tác có chênh lệch và bị gia dinh anh ấy ngăn cấm, chúng tôi vẫn đến với nhau, cùng nhau lập nghiệp nơi đất khách quê người. Hai đứa ra đi chỉ vì không thể sống ở nơi nào hết, bố mẹ tôi thì bảo anh ấy là trẻ ranh, còn bố mẹ anh ấy bảo tôi già, loại ham tiền. Mặc dù tôi chưa gặp gia đình anh ấy lần nào, không biết nhà anh ra sao, tôi vẫn quyết tâm theo anh. Anh ấy cũng rất yêu tôi, dù khó khăn nhưng 2 đứa vẫn hạnh phúc. Chúng tôi sống với nhau được 6 tháng thì tôi có thai được gần 4 tháng, lại là 1 bé trai. Anh ấy vui lắm, tôi cũng thấy mình thực sự hạnh phúc. Chỉ là cuộc sống của 2 đứa đang khó khăn, nếu nuôi con nữa thì không đủ sức. Anh ấy bàn tính về gặp bố mẹ anh nói chuyện và xem ý các cụ thế nào. Tôi cũng về gặp bố mẹ mình để thưa chuyện, rất may bố mẹ tôi hiểu và đồng ý cho chúng tôi cưới. Nhưng có lẽ điều tôi không ngờ tới đã đến, đó là bố mẹ anh ấy chấp nhận tôi (chỉ vì đứa con trong bụng) và bảo năm nay kim lâu không cho cưới, phải đợi tới cuối năm. Nếu lúc đó cưới thì bụng tôi đã được 6 tháng rồi, chúng tôi còn cưới làm gì nữa? Tôi buồn và khóc rất nhiều, hi vọng sẽ có gì đó nhưng giờ chẳng còn gì. Ở trong căn phòng mà tôi thuê bao tháng qua mà xót xa cho con mình, không biết rồi mọi sự sẽ thế nào nữa. Thế mà vì sợ bố mẹ tôi buồn, tôi đã nói gia đình người ta chấp nhận cưới, giờ thì đành lặng lẽ 1 mình. Anh ấy cũng quyết tâm cưới nhưng không ai đồng ý, còn bảo tôi gây khó khăn cho nhà người ta.

Tôi hiểu nhà anh ấy có tiền, có thế nên khinh thường nhà tôi. Muốn con mình đỡ khổ giờ thì thấy nhục nhã quá. Lẽ nào chúng tôi yêu nhau là sai sao? Dù biết anh đau khổ nhưng tôi vẫn quyết định sẽ ra đi, chẳng biết đi về đâu nữa, chỉ thương cho con mai này sống khổ. Tôi chỉ tâm sự để mình bớt buồn phiền thôi!

Xem thêm: Du lịch da lat vietnam

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt lắm nhưng trong đầu anh ấy lúc nào cũng nghĩ tới thế giới đó. Em muốn duy trì hạnh phúc gia dinh này thì cần phải làm gì các anh chị cho em lời khuyên với ạ!


Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt

Em lấy chồng được 5 năm và cũng có con trai 5 tuổi, cuộc sống của em bề ngoài ai cũng ngỡ là hạnh phúc nhưng em rất hoang mang không biết mình nên như thế nào nữa bởi chồng em là người đồng tính. Em phát hiện ra điều này từ cách đây 1 năm nhưng vì con mà em cứ sống với những nỗi buồn này và cho đến giờ em mới biết sự thật về con người của anh ấy. Anh ấy phát hiện ra mình là gay từ năm thứ 3 đại học, cho đến giờ dù có vợ con rồi xong anh ấy vẫn thường xuyên quan hệ và gặp gỡ những người cùng giới. 

Em thường xuyên rơi vào trạng thái buồn rầu chán nản, 2 vợ chồng cũng đã nói chuyện thảng thắn, anh cũng nói hết sự thật và mong em thông cảm, chia sẻ tam su gia dinh . Về phía em, em không thể sống mà không có anh ấy ở bên cạnh. Song, cứ nghĩ anh ấy đi nhà nghỉ với người khác là em lại muốn điên đảo lên. Em cũng nghĩ đến việc chia tay nhưng nhìn đứa con và gia đình hai bên rồi công việc của anh thì em lại không làm được. Nhưng nếu phải tiếp tục cuộc sống như thế này thì em lại không chịu nổi. Nhìn thấy vợ chồng người khác hạnh phúc em lại ứa nước mắt. Anh rất chu đáo với vợ con, cả chuyện vợ chồng cũng không lạnh nhạt lắm nhưng trong đầu anh ấy lúc nào cũng nghĩ tới thế giới đó. Em muốn duy trì hạnh phúc này thì cần phải làm gì các anh chị cho em lời khuyên với ạ! Em cảm ơn!

Xem thêm: Du lịch hanoi viet nam

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Chồng và nhân tình chỉ tranh thủ lúc nghỉ trưa hoặc khi ra ngoài gặp khách hàng trong giờ làm việc. Hết giờ làm, họ vẫn về nhà với vai trò người chồng, người vợ mẫu mực.

Chị T. tam su gia dinh (Quận 8, TPHCM) cho tới tận khi phát hiện chồng ngoại tình vẫn không thể tin nổi đó là sự thật. Anh nuôi “bồ” lâu như thế mà bản thân chị không mảy may nghi ngờ chút nào, đừng nói là tìm được bằng chứng.

See more:  A collection of funny quotes about life to make you smile

Hai vợ chồng chị chung tay mở một công ty tư nhân, làm ăn khá phát đạt. Như bao người phụ nữ khác, chị cũng lo lắng chồng có tiền trong người thì sẽ sinh tật.

Trên công ty, chị đều để “nhất cử nhất động” của anh nằm trong tầm mắt. Còn mỗi khi anh ra ngoài tiếp khách sẽ có tài xế riêng đưa đón. Mà tài xế ấy chẳng ai khác chính là cậu em họ thân thiết của chị. Chuyện hai người đó thông đồng để lừa chị chắc chắn là không tưởng.

Điện thoại của chồng chị cũng không bao giờ có gì mờ ám. Về nhà là anh quăng chỗ nọ chỗ kia, mặc kệ chị kiểm tra thoải mái. Chính vì thế chị yên tâm hoàn toàn về sự trong sạch của chồng.

Nhưng rồi cuối cùng chồng chị vẫn ngoại tình. Có lẽ rất nhiều người sẽ thắc mắc rằng, làm gì còn kẽ hở nào để anh có thể đi tòm tem được?

Hóa ra chồng chị thuê cho cô nhân tình một căn hộ cùng trong khu chung cư cao cấp của hai vợ chồng, chung block luôn, chỉ khác là căn hộ của cô nàng đó ở tầng trên mà thôi.

Chồng chị bảo với nhân tình: “Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất em ạ!”. Sự thật chứng minh đúng vậy. Hai năm anh ngoại tình không ai trong nhà biết.

Mỗi khi muốn đến với bồ nhí, chồng chị chỉ việc vào thang máy, canh lúc không có ai đi cùng, bấm số lên tầng trên, “chơi” chán lại về nhà ở tầng dưới. Vì là chung cư cao cấp nên nhà ai cũng kín cổng cao tường, chẳng mấy khi quan tâm đến hàng xóm láng giềng.

Chị T. thì vẫn vô tư vui vẻ như thường vì tưởng chồng đi đâu đó gần nhà. Anh làm gì có dấu hiệu nào đáng nghi chứ.

Chẳng ai có thể ngờ, 5 giờ sáng chồng chị bảo: “Em ngủ tiếp đi, anh xuống sân tập thể dục!”, thì đó là lúc anh bấm thang máy lên tầng trên “tập thể dục” với… tình nhân.

Chị không thể tưởng tượng được trong lúc chị ở nhầ thì anh lại lên tầng trên ôm ấp cô bồ.

Buổi tối khi cơm nước xong, anh ôm hôn chị thắm thiết rồi bảo vợ: “Anh xuống dưới dẫn con chó đi vòng vòng một chút!”, hoặc “Anh ghé cà phê bên dưới với mấy người bạn. Có việc gì cần em gọi anh lên liền!”. Ai ngờ được, đó là lúc chồng chị ôm tình nhân xem phim cùng ở tầng trên?

>>  funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.

Mỗi khi chị bất chợt gọi chồng, chỉ 5 tới 10 phút sau là anh mở cửa vào nhà, hồ hởi: “Gì đấy em? Em gọi là anh có mặt ngay nè bà xã!”. Đấy, thế chẳng bảo sao chị tin anh sái cổ?

Điện thoại của chồng, chị đã cài chế độ định vị rồi. Những lúc chị đi siêu thị, đi làm về muộn hay đi đâu đó vắng nhà, chị đều kiểm tra xem chồng có ở nhà như lời anh nói không. Tín hiệu luôn luôn cho thấy anh chính xác đang ở nhà thì còn nghi ngờ cái nỗi gì!

Cuối cùng, khi cô nàng kia có bầu, làm ầm lên để đòi quyền lợi cho con thì mọi chuyện mới vỡ lở. Nếu cô nàng kia mà chưa “lên tiếng” thì không biết chị còn bị chồng lừa dối đến khi nào.

Chị H. (Hà Đông, Hà Nội) cũng phát hiện ra chồng ngoại tình trong một tình huống rất trớ trêu. Tình huống này trước đó chị chưa hề gợn chút nghi ngờ nào về chồng.

Chồng chị chỉ chọn những phụ nữ đã có chồng và không muốn phá vỡ hạnh phúc gia dinh hiện tại để làm đối tác… ngoại tình. Chính vì thế, họ ngoại tình rất có nguyên tắc và thống nhất cao độ với nhau để chồng/vợ đối phương không phát hiện ra.

Chồng chị H. luôn đi về với giờ giấc rất chỉn chu, hiếm có tình huống đột xuất nào khả nghi cả. Ngoài thời gian trên công ty, buổi tối về nhà và cuối tuần anh dành hoàn toàn thời gian cho vợ con, giúp vợ việc nhà, đưa chị đi những nơi chị thích.

Điện thoại của anh thì vô cùng trong sáng, không hề có cuộc gọi, tin nhắn mờ ám nào. Trước biểu hiện “ngoan” vô đối của chồng, chị H. có muốn nghi ngờ cho chồng cũng chẳng có cửa.

Hôm đó, anh nhắn tin cho chị: “Anh qua chợ tiện mua thức ăn luôn, em không phải đi nữa nhé!”. Chị H. vui lắm, thấy tự hào vô cùng về người chồng đảm đang của mình.

Chị về nhà trước, đang định xắn tay dọn dẹp thì anh bạn làm cùng công ty chồng, cũng là hàng xóm nhà chị đến đưa cho chị chiếc điện thoại của chồng bỏ quên trên bàn làm việc ở công ty.

Ban đầu chị H. còn tưởng chồng mới mua điện thoại mà chưa nói với chị vì nhìn nó lạ hoắc. Nhưng khi chị tò mò mở ra để kiểm tra thì ôi thôi, là một lô một lốc tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ của chồng chị và bồ.

Hóa ra đây là chiếc điện thoại chồng chị chuyên để liên lạc với bồ, luôn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc công ty, tuyệt đối không mang về nhà.

Lúc này chị mới biết, chồng và nhân tình chỉ tranh thủ lúc nghỉ trưa hoặc khi ra ngoài gặp khách hàng trong giờ làm việc. Hết giờ làm, họ vẫn về nhà với vai trò người chồng, người vợ mẫu mực.

Thậm chí chồng chị vẫn thường xuyên đi chợ, giặt quần áo giúp chị. Ai ngờ được người đàn ông như vậy lại có thể giấu vợ đi ngoại tình!

Không hiểu sao hôm nay chồng chị vội vã về hay sao mà để quên “của quý” ấy trên bàn, chưa kịp cất đi khiến cho anh hàng xóm tốt bụng thấy thế mang về giúp. Vừa khéo làm sao lại đưa đến tay chị, mọi chuyện mới bung bét ra. Chứ nếu không, chắc chị H. còn bị chồng cho ăn quả lừa dài dài.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Vợ có biết, lúc đến gần choàng tay qua vai kéo vợ vào lòng chồng có cảm giác thế nào không? Chồng như được sự chia sẻ tam su gia dinh  vô cùng lớn lao. Nghe hai chữ “nhà mình”, chồng thấy niềm vui tràn ngập, dù nỗi lo cho quê mẹ vẫn thường trực bên lòng. Thương vợ quá. Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Thuở yêu nhau, khi biết quê chồng ở miền Trung, vợ rất thích. Nghe anh kể về dải đất xứ Quảng, em ao ước được đến thăm. Đến khi cưới nhau, em ra nhà anh làm dâu hai tuần mới biết sợ mưa gió và nỗi nhọc nhằn ở quê chồng. Nói “làm dâu” chứ thật ra giống như đi chơi xa, vì mẹ chồng không nỡ để nàng dâu động tay vào bất cứ việc gì.

Sau hai tuần “trải nghiệm”, vợ không còn háo hức mỗi khi trở lại quê. Anh hiểu và không hề trách, chỉ bực bội trước sự vô tâm của em. Vợ chồng mình làm ăn khấm khá, dành ra một ít gửi về giúp đỡ bố mẹ mà vợ cũng cằn nhằn. Vẫn biết cơ ngơi này có được là do ba má vợ giúp vốn lúc đầu, nhưng hơn chục năm nay, công sức chồng bỏ ra để phát triển nó đâu phải nhỏ. Đôi lúc chồng cảm thấy chạnh lòng vì đồng tiền bản thân làm ra lại khó thể chi tiêu theo ý mình.


Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Hễ đến mùa bão lụt là vợ bắt đầu để ý túi tiền của chồng. Nếu thấy anh biếu bố mẹ hoặc cho anh em ngoài quê mượn tạm thế nào vợ cũng chì chiết. “Năm nào cũng bão cũng lụt, dư bao nhiêu anh gom góp gửi hết về quê thì bao giờ vợ chồng mình mới bằng anh chị Hai?”. Nhà chồng chị Hai giàu, anh rể lại là con một. Chồng biết nhà mình khó thể sánh ngang tầm với anh chị, nhưng vợ ơi, chồng cũng đâu để vợ con thiếu thốn thứ gì.

Anh biết, gánh nặng gia dinh bên nội khiến vợ không vui. Mong em thông cảm cho chồng. Làm sao anh có thể ngủ yên khi hay tin căn nhà của bố mẹ tốc mái, đổ tường sau bão. Làm sao anh không bận tâm khi ruộng lúa nhà anh trai mất trắng? Ước gì mỗi lần chồng chuyển kênh thời sự cập nhật tình hình mưa bão không bị vợ phản ứng vì lỡ mất mấy phút ở kênh giải trí. Chúng ta đã chọn nhau thì vợ cũng nên thông cảm cho chồng.

Năm nay, chồng dự tính sẽ gửi tiền về quê thông qua một tài khoản tiết kiệm. Anh đã mở tài khoản này từ đầu năm và không để vợ biết, như thế vợ chồng khỏi xích mích. Vậy mà vợ vẫn biết được, quậy một trận tơi bời. Bão không chỉ đi qua miền Trung quê chồng. Bão còn càn quét ngay trong mái nhà mình, giữa phố thị phương Nam.

Chồng mệt mỏi và… thức dậy. Thì ra nỗi lo về bão nơi quê nhà len cả vào giấc ngủ chứ xưa nay có bao giờ chồng nghĩ đến chuyện lập “quỹ đen”. Quay sang phía vợ, thấy gối trống. Tiếng ti vi ngoài phòng khách văng vẳng. Chồng xuống giường, định ra gọi vợ đi nằm. Vợ đang ngồi xem bản tin cuối ngày. “Siêu bão Haiyan ghê quá anh à. Không biết nhà mình ngoài đó rồi sẽ ra sao. Cầu trời cho mọi người bình yên. Nhà cửa, tài sản mất mình còn giúp được. Em chỉ sợ sóng to gió lớn cướp mạng người”.

Vợ có biết, lúc đến gần choàng tay qua vai kéo vợ vào lòng chồng có cảm giác thế nào không? Chồng như được sự sẻ chia vô cùng lớn lao. Nghe hai chữ “nhà mình”, chồng thấy niềm vui tràn ngập, dù nỗi lo cho quê mẹ vẫn thường trực bên lòng. Thương vợ quá. Tận đáy lòng, chồng muốn nói lời cảm ơn em.

Xem thêm : Du lịch Việt Nam - vietnam travel

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Hãy lắng nghe chia sẻ tam su gia dinh của chính người trong cuộc về vấn đề tại sao các bạn gái không nên yêu quá lâu nhưng cũng chớ dại mà cưới gấp.

1. “Tôi đã rất hối hận và khó xử vì trót cưới một người quá vội vàng. Tôi đã từng nghe và chứng kiến nhiều cặp đôi chỉ cưới nhau trong vòng vài tháng quen biết, thậm chí có người từ lúc quen đến lúc cưới chỉ khoảng 2 tháng (dù không phải bác sĩ bảo cưới), tôi cực kì ấn tượng với các cặp đôi đó. Tôi nghĩ đó là chuyện rất thú vị. Nhưng khi chính tôi phải đối mặt với tình huống này, tôi mới nhận ra có quá nhiều sai lầm khi đưa ra quyết định nhanh chóng về chuyện hệ trọng đó.

Chúng tôi đã gặp nhau một vài lần và cùng ấn tượng về nhau. Dù không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng thực tế là tình cảm của 2 người đủ để chúng tôi nói lời yêu. Sau khi ngỏ lời, anh ấy chuẩn bị đi du học nên chúng tôi đã nhanh chóng tổ chức đám cưới. Hôn lễ diễn ra vẻn vẹn sau 4 tháng kể từ ngày chúng tôi quen nhau. Tôi muốn gặp anh ấy nhiều hơn để hẹn hò và tìm hiểu con người nhau nhưng có quá nhiều việc chúng tôi phải chuẩn bị cho đám cưới nên thời gian gặp nhau cũng chỉ để lo công việc.

Khi chúng tôi kết hôn, tôi có cảm giác giống như bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Dù chúng tôi chẳng sống với nhau nhiều, nhưng ngay cả nói chuyện qua điện thoại, tôi và chồng cũng liên tục xung đột quan điểm của nhau. Còn khi ở gần nhau thì đúng là thảm họa, có cả “tá” thứ khác biệt về thói quen, lối sống trong gia dinh tôi. Ngay từ chuyện ăn uống, ngủ nghỉ cho đến những vấn đề lớn liên quan đến gia đình nội, ngoại, chúng tôi cũng không thể thống nhất được ý kiến.

Tôi sợ cả về nhà và không dám nghĩ đến chuyện sinh con. Dù sống với nhau được 2 năm nhưng quả thực tôi quá ngột ngạt và muốn giải thoát mình. Và rồi chúng tôi chia tay. Đến giờ, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi vẫn nghĩ đó là cơn ác mộng, thế nên tôi vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân mới“.

(Thúy Lan, 29 tuổi, nhân viên thiết kế)

Yêu nhau lâu quá dễ dẫn đến cảm giác chán và không còn cảm giác lãng mạn.

2. “Kết hôn là giai đoạn khủng hoảng nhất trong cuộc đời tôi, tính đến lúc này. Với tôi, kết hôn là sự chờ đợi trong mòn mỏi. Chúng tôi đã yêu nhau suốt 9 năm. Cả hai cùng hợp nhau và đã quá hiểu về nhau nên tôi không sợ chuyện kết hôn rồi sẽ sốc. Nhưng cứ mỗi lần đề cập đến chuyện đám cưới, người yêu tôi lại nhấn mạnh rằng sẽ chưa kết hôn chừng nào công ty riêng của anh ấy ổn định, kinh tế khá giả hơn. Ban đầu, tôi nghĩ đó là suy nghĩ đúng đắn và hoàn toàn ủng hộ. Tuy nhiên, 2 lần, 3 lần rồi 5 lần… nghe đi nghe lại cái lý do ấy, tôi quá mệt mỏi vì chờ đợi. Tôi đã 28 tuổi, liệu anh ấy còn bắt tôi chờ đợi đến bao giờ.

Thêm vào đó là những lời chất vấn của gia đình, bạn bè, họ hàng khiến tôi càng thêm chán nản. Tôi rơi vào trạng thái bị giằng co giữa hai bên. Một bên, tôi phải làm yên lòng cha mẹ, bên kia tôi phải hỗ trợ tích cực và không được gây áp lực đối với chồng chưa cưới của tôi. Sau một thời gian, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. Tôi dần cảm thấy bất an, giận dữ và mất niềm tin vào người mình yêu.

Nghe bạn bè khuyên nhủ, tôi cũng cố gắng nói chuyện rõ ràng với anh ấy, rằng tôi không còn trẻ, rằng tôi đã chờ đợi ngần ấy năm là quá đủ rồi, cứ cưới nhau đi rồi hai vợ chồng cùng hỗ trợ lo chuyện kinh tế… Anh ấy cho là phải nhưng có vẻ vẫn dửng dưng với những gì tôi nói. Và tình yêu của chúng tôi cứ nhạt dần từ đó, ít hẹn hò, không gặp mặt. Khi tôi đã quyết định buông xuôi, lo cho cuộc sống của riêng mình thì cũng là lúc tôi biết tin anh ấy đang hẹn hò với một người con gái khác. Tôi nghiệm ra rằng, sự phản bội kia có lẽ cũng bắt nguồn từ việc chúng tôi đã yêu quá lâu, quá nhàm chán rồi”.

(Vân Anh, hướng dẫn viên du lịch, Quảng Ninh)

3. “Tôi và người yêu quen nhau nhờ sự giới thiệu của một người họ hàng. Cả hai đều cảm thấy rất hợp nhau và hiểu rõ mọi chuyện của nhau bởi đến nhà nhau khá nhiều. Chúng tôi hẹn hò được 2 năm và định sẽ tổ chức đám cưới luôn. Nhưng rồi vì bố anh bị bệnh mất sớm nên đám cưới đã phải hoãn lại khá lâu. Chúng tôi không cảm thấy có gì bất ổn vì điều đó cả bởi cả hai cũng muốn kéo dài thời gian hẹn hò khi tuổi còn trẻ. Nhưng cùng với thời gian, tôi nhận ra rằng tôi đã đánh mất đi sự nhiệt tình, lãng mạn và hàng nghìn thứ thú vị như thời mới yêu. Anh ấy cũng cảm thấy mọi thứ cứ nhạt dần, đơn điệu hơn.

Tôi nghĩ rằng chúng ta nên quyết định kết hôn khi mối quan hệ của hai người đủ khăng khít để hiểu nhau nhưng cũng đừng lâu dài quá để đến mức nhàm chán. Đó là quyết định hết sức quan trọng trong một mối quan hệ mà chỉ người trong cuộc mới biết được mình đã muốn và sẵn sàng hay chưa. Khi thời điểm đó qua đi thì rất khó để lấy lại được những xúc cảm đó.

Theo như tôi nhìn thấy và trải nghiệm, nếu kết hôn vội vã giống như việc bạn lao xuống biển từ một vách đá cao, thú vị nhưng vô cùng mạo hiểm, còn yêu nhau quá lâu thì giống như chiếc máy bay hết nhiên liệu, tự hai cánh không thể cất mình lên được”.

Xem thêm: Kết quả xo so , bong da cập nhật liên tục trong ngày

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Đọc câu chuyện tam su gia dinh của bạn trong bài viết: “Quên đi chuyện đau lòng đã qua hay buông tay người đã phản bội mình?“, hoàn cảnh của bạn gần giống như của tôi. Tôi cũng từng bị chồng phản bội khi tôi đang mang thai và cho đến khi sinh cháu được một tháng thì tôi mới biết rõ sự thật trắng đen như thế nào.

Cuộc sống gia dinh tôi rơi vào bế tắc

Tôi đau đớn và tuyệt vọng không còn chút sức lực nào để sống trong khi mà tôi vừa đứt ruột đẻ ra giọt máu của anh đang trong thời gian ở cứ. Nhẽ ra đó là khoảng thời gian tôi được sống hạnh phúc nhất nhưng mọi sự lại ngược lại. Khi tôi nói ra mọi chuyện cho bố mẹ chồng biết thì bố mẹ chồng tôi chửi tôi là loại người ghen tuông, rồi tôi mà như thế thì sẽ không bao giờ thành người được. Ông bà bênh con trai của họ nên chồng tôi lại càng được đà suốt thời gian dài đằng đẵng anh ta chìm trong men rượu về nhà chửi vợ con đủ các kiểu trên đời.


Tôi đã cố gắng vì con mà sống.

Tôi không bao giờ mở mồm nói lại được một câu mà chỉ khóc. Đau lòng quá tôi khóc thì anh ta lại lôi tóc tôi từ trên giường ra đến ngoài phòng khách đánh đấm tôi tát tôi đủ kiểu mà tôi chẳng làm gì được khác mặc cho anh đánh. Tôi thật sự chỉ còn nghĩ đến con đường chết nhưng nghĩ lại con còn quá nhỏ tôi chết tôi không thể bỏ con lại chẳng nhẽ lại giết cả con chết làm như thế thì thật tội lỗi bởi con chẳng có tội tình gì nên cứ vậy gạt nước mắt sống cho qua ngày qua tháng. Nhen nhóm chút niềm tin từ con, tôi lại tự an ủi cứ nhìn vào con để sống đợi khi con lớn một chút rồi xem mọi chuyện như thế nào. Bế tắc quá thì tôi sẽ tìm cho chính mình một con đường để giải thoát…,

Cho tới giờ thì con tôi cũng đã được 3 tuổi anh lại tự thay đổi 180, người đàn bà kia đi lấy chồng rồi tôi biết anh cũng không còn liên lạc gì nữa anh quay lại ăn năn hối lỗi. Giờ thì anh yêu con hơn cả tôi, nhiều lúc đi làm về mệt mỏi, những lúc con nhiễu tôi nặng lời mắng con thì anh lại mắng tôi. Và đặc biệt hơn cả là lúc nào anh cũng sợ tôi đi ngoại tình để trả thù anh. Nói chung cuộc sống như bây giờ trở lại bình thường nhưng nhiều lúc cứ nghĩ đến quá khứ của anh là nước mắt tôi lại tuôn dài trên má tôi không bao giờ hết đau về quá khứ của anh.

Xem thêm: Du lịch hanoi vietnam

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Tôi luôn quan niệm rằng tình yêu và hạnh phúc phải xuất phát từ hai phía. Tôi đến với anh, chấp nhận anh vì khi ấy anh mộc mạc, chân thành, hai chúng tôi đều xuất phát là ở quê lên thành phố lập nghiệp. Anh cũng thẳng thắn nói anh mới học hết phổ thông, tôi nghĩ học thức thì có thể bổ sung, quan trọng là sống với nhau có văn hóa, vì rất nhiều người học cao nhưng cư xử với vợ, chồng vừa thiếu văn hóa vừa vô đạo đức và bất nhân.

A collection of funny quotes about life to make you smile


Tôi thấy anh chân chất, thật thà nên bằng lòng lấy anh. Về chung sống, anh đi học tại chức buổi tối, tôi cũng động viên anh cố gắng hoàn thành vì tôi nghĩ, anh cố gắng học hành cũng vì tương lai của gia dinh sau này. Khi tôi mang bầu, anh đi sớm về khuya, rồi dần dà anh không thiết tha về nhà, ngày nào cũng 1-2h đêm anh mới về nhà và không hề quan tâm tới tôi.

Tôi nhận thấy anh thay đổi, qua bạn bè và thấy trong điện thoại của anh những cuộc ghi âm cuộc gọi mà anh quan tâm chia sẻ tam su gia dinh với người tình. Tôi đắng lòng rơi lệ vì bấy lâu anh bỏ rơi tôi vì anh đã có niềm vui khác, khi tôi ý kiến về việc anh bỏ bê gia đình thì anh liên tục nói “chia tay đi, ly dị đi”. Hết lần này tới lần khác viết đơn ly hôn, ép tôi viết đơn ly hôn, khi ấy con trai tôi mới sinh được khoảng 10 ngày.

Tôi bị sót nhau, đe dọa tính mạng nhưng được cấp cứu kịp thời nên còn sống. Anh không hề thương tôi, không chăm sóc hỏi han gì, về khuya anh lăn ra ngủ. Thậm chí có lần anh tức bực đã ôm chăn, quần áo sang một phòng khác sát vách phòng mẹ con tôi, bỏ mặc tôi và con trai hàng tuần liền không hỏi han nửa câu.

Thương con nhỏ, tôi cắn răng nhún nhường anh, biết anh lầm lỗi và lòng tôi chỉ hướng về anh nên tôi chỉ có một niềm tin mong anh hiểu được cái sai của mình để quay đầu lại và đừng làm tôi tổn thương thêm. Thực sự tôi không muốn làm tổn thương người khác, nhất là bố của con tôi, người tôi vẫn xác định chung sống thì tôi không muốn nói ra những lời cay đắng dù trong lòng tôi khi biết chồng đã và đang ruồng rẫy mình vì có quan hệ với người khác.

funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.

Tôi đau đớn vô cùng, cảm thấy mình có thể ngừng thở vì tim tôi buốt nhói từng cơn. Mỗi khi tôi nhớ lại từng lời chồng và người tình nói với nhau, từng lời chồng tôi rắc muối vào lòng tôi, chua xót vô cùng. Tôi nhìn con thơ mà ứa nước mắt, tôi đã quá tin anh, tin vào lời anh nói khi anh ngỏ lời rằng anh là người trọng gia đình, có thể hy sinh vì gia đình.

Anh tới tấp tạt tai tôi, làm cả đêm đó tôi không ngủ được vì đau.

Tôi là vợ anh, có cưới có hỏi, giờ sinh con cho anh, tôi cũng là một phần trong gia đình anh, tại sao anh lại tàn nhẫn với tôi như vậy? Tôi nghĩ ngợi không ăn, không ngủ được, chán nản và vô vọng, anh đi về, lầm lũi và vô cảm, xích mích, bất đồng, anh đánh tôi, tát tôi khi anh không vừa ý.

Con tôi 7 tháng, nửa đêm anh về, tôi biết anh đã có rượu trong người, trời mùa đông, tôi ôm con đang ngủ nên nói anh cứ đi nghỉ đi có gì sáng mai rồi nói chuyện. Nhưng anh bằng mọi cách ép tôi phải dậy, phải nói chuyện với anh, tôi sợ anh đánh như những lần trước nên tôi nói “lần này anh đừng đánh em nữa”.

Nhưng anh tới tấp tạt tai tôi liên tiếp, tôi che cho con để khỏi dính đòn của anh thì tai tôi bị anh tát ù đi. Cả đêm tôi đau tai không ngủ được, cảm thấy ê chề, tủi phận mình, thương thân mình, thương mẹ già, thương con nhỏ nên tôi không đành lòng dù tôi đã nhiều lần nghĩ đến cái chết.

Tôi yêu cầu anh đưa tôi đi khám, anh cương quyết không đưa tôi đi. Tôi nói nếu anh không đưa tôi đi thì tôi không còn gì để nói với anh nữa. Anh gây ra cho tôi thì phải có trách nhiệm, anh đưa tôi đến cổng viện 108 rồi bỏ đi làm. Tôi chụp tai thì bác sỹ kết luận bị xuất huyết, kê kháng sinh về điều trị.

Con nhỏ, uống kháng sinh sữa ít, con tôi còi cọc chậm lớn. Bố tôi mất sớm nên tôi không muốn chuyện của mình làm mẹ tôi đau lòng buốt ruột nên tôi giấu, chỉ nói với cậu ruột để thay cha mình nói chuyện với bố mẹ chồng tôi nhằm khuyên bảo anh nhưng anh không một chút ăn năn và không thay đổi.

Con tôi sinh nhật một tuổi, a uống quá nhiều bia rượu, tôi khuyên anh thì anh nổi điên cầm dao đuổi dọa giết tôi, giết cả mẹ con tôi. Bạn bè anh chứng kiến ái ngại cho tôi, an ủi động viên tôi, nhưng lòng tôi trống rỗng, tình cảm dành cho anh cũng dần phai nhạt. Tôi học cách chấp nhận sự thật và tự mình cân bằng cuộc sống, tôi sút cân và đau đầu triền miên, mất ngủ và stress, tôi nhờ đến trung tâm để nhờ cậy liệu pháp tâm lý.

Không biết có ai sống cuộc sống như tôi không, tôi muốn đưa con rời nhà để bình tâm nhưng anh kiên quyết không chấp nhận. Anh điện thoại cho mẹ chồng tôi dặn là nếu tôi bế con ra ngõ là không cho con đi, bảo tôi đi đâu thì đi còn để con lại, anh biết là tôi không thể xa con nên làm như vậy.

Con tôi 13 tháng, không chịu nổi áp lực và sự vu khống của bố anh, tôi làm thu nhập khoảng 10 triệu/tháng năm 2009, bố anh chửi tôi “có đi làm cave mới kiếm được nhiều tiền như vậy”. Bố tôi đã mất, ông cũng đào bới lên chửi. 30 tuổi, tôi chưa bao giờ nói tục nói láo một câu, tôi xin phép bế con đi thuê nhà.

Đến giờ này, con trai tôi 3 tuổi, những giọt nước mắt đã không còn để rơi hay lòng tôi đã chai sạn dù anh vẫn đối xử tệ bạc với tôi nhưng tôi không còn khóc nổi. Khi con tôi còn nhỏ, buồn vì anh hờ hững, tôi khóc thì anh nói: cô đi chỗ khác khóc để tôi còn ngủ. Thương cho thân mình, tôi cười chua chát vì tôi không biết chọn lối đi nào, lòng thương con sợ con không cha sẽ khuyết thiếu về tâm hồn nên tôi lần lữa không ly dị nhưng không còn tình cảm với anh.

Anh cũng không một chút động lòng thương tôi, còn dọa giết tôi thì tôi lại khiếp hãi không dám kéo dài cuộc sống chung. Tôi nghĩ hôn nhân phải là điều khiến cho cả hai người thực sự có niềm vui và hạnh phúc. Nếu một trong hai người cảm thấy tình cảm nhạt dần, không còn là chỗ dựa tinh thần, không tìm được tiếng nói chung, không chia sẻ được những vấn đề cơ bản nhất của cuộc sống thì dù có cố níu kéo cũng chỉ lay lắt được một thời gian mà thôi.

Tôi không muốn phải là người vật vờ chấp nhận một cuộc sống chung ngột ngạt, tình cảm đã chết, bởi vì điều đó chỉ mang lại sự đau khổ cho cả hai chúng tôi và con cái mà thôi. Tại sao anh không còn thương tôi mà vẫn níu kéo, thậm chí anh khóc, xin tôi cho anh cơ hội để làm lại. Anh nói nếu tôi không cho anh cơ hội thì anh sẽ lao đầu vào xe mà chết trước mặt tôi.

Tôi thương anh và lòng còn yêu anh rất nhiều, hy vọng là sau những sóng gió anh sẽ nhận ra đâu mới là cuộc sống thật, tình cảm nào cần vun đắp. Rất nhiều lần tôi tha thứ cho hành động côn đồ của anh đối với tôi nhưng bản chất con người anh không thay đổi.

Giờ đây, tôi quyết định ly hôn, là vợ chồng 3 năm, tôi không cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình. Tôi cũng không hiểu được thật sự anh có một chút tình cảm gì với tôi không mà sao anh lại có thể đối xử với tôi như thế? Anh vừa dọa đánh, dọa giết tôi xong, anh lại hỏi tôi “giờ cô muốn gì”. Tôi muốn ly hôn với anh thì anh nhắn “tôi vì con nên nhịn cô nên cô đừng lên nước, cô ích kỷ chỉ nghĩ đến mình, không nghĩ đến con”.

Khi anh chốt cửa ghì tôi xuống sàn nhà, khóa tay tôi và liên tục nói câu “tao sẽ giết mày, mày có tin là tao sẽ giết mày không” thì anh có nghĩ gì đến con tôi không? Lúc đó tôi thực sự muốn chết đi cho rồi, nếu tôi nói với anh “thôi, anh giết tôi đi” thì giờ này con tôi chắc đã không còn mẹ nữa rồi.

Tôi sợ anh. Sau này khi con tôi lớn lên, tôi mong rằng con tôi sẽ hiểu và không trách hận tôi vì tôi không còn sức chịu đựng để có thể cứu vãn một gia đình.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Đã gần 2 năm trôi qua và cũng đã nhiều lần em muốn viết lên những tam su gia dinh thầm kín của mình nhưng em lại không đủ cam đảm. Và hôm nay em viết những dòng chữ này trong sự đau khổ và tuyệt vọng về 1 tương lai tốt đẹp.

Em là 1 cô gái 22 tuổi, em sinh ra và lớn lên tại 1 miền quê. Cách đây gần 2 năm em vì muốn trả hiếu cũng như muốn mẹ em được vui lòng em đã chấp nhận lấy 1 người đàn ông Hàn mà em chưa từng tìm hiểu về người đó vì em không có cơ hội để tìm hiểu và lại em cũng không biết tiếng. Trong suy nghĩ của em thì em không muốn lấy chồng ở cái tuổi 21 đâu các anh chị ạ vì em nghĩ như vậy là hơi sớm.

Trải qua bao khó khăn em cũng đến được Hàn, 1 đất nước hoàn toàn lạ lẫm so với Việt Nam. Đất nước Hàn Quốc thật tiến bộ và hiện đại, em sống ở ngay thành phố lớn mọi người đều vui vẻ và hòa đồng, nhưng cuộc sống vợ chồng của em không được hạnh phúc các anh chị ạ. Em đã cố gắng và làm tất cả để có 1 gia dinh hạnh phúc nhưng tất cả điều vô nghĩa. Em qua Hàn được 6 tháng thì đã ly hôn lúc đó trong bụng em đã co thai 5 tháng, em về Việt Nam trong sự ê chề, hàng xóm họ dè bỉu, điều đó đối với em không sao cả nhưng đau lòng hơn là Cha mẹ và các anh chị trong gia đình đối xử với em thật tệ. Người làm cho em buồn nhiều nhất đó lại chính là mẹ em.


Em ước mình có nhiều nghị lực và sức khỏe để nuôi dạy con gái

Mẹ không thương em đã vì mẹ mà hy sinh như vậy, thay vào đó là những câu chửi mắng, mỉa mai. Trước đây đối với em, mẹ em thật tốt, giờ em em không thể ngờ mẹ lại đối xử với em như vậy. Em về Việt Nam mẹ em không lo được gì cho em cả, em không dám xài cũng không dám mua gì. Em tiết kiệm mọi thứ có thể để dành tiền lo cho con của em, đó là 1 bé gái thông minh và đáng yêu. Ở nhà có mấy bộ quần áo cũ em đã sửa lại để may thành những bộ đồ nhỏ để cho con em mặc, những ngày tháng túng quẩn cứ thế trôi qua lặng lẽ. Mẹ thì lâu lâu lại đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em biết phải đi đâu và làm gì khi con em còn nhỏ như vậy. Ngoài em ra thì không ai chăm sóc nó, những lúc đi chợ hay đi đâu hơi lâu em phải mướn người để chăm sóc nó.

Sức khỏe của em giờ đây có lẽ không được tốt như trước. Em sợ mình sẽ chết, em sợ nếu không may em chết đi thì ai sẽ thương yêu chăm sóc con gái của em, nó là 1 đứa bé đáng thương. Nhiều lúc em chán ghét chính bản thân của mình, sao em lai vô dụng đến thế, có phải em không đủ tư cách để làm 1 người mẹ? Cuộc hôn nhân này đã lấy đi của em không ít nước mắt, lấy đi cả sự ngây thơ và hồn nhiên của em. Trước khi lấy chồng, em là người có tính rất trẻ con các anh chị ạ, em cứ sống, cứ vui đùa cười nói, còn bây giờ em là người lo toan trong cuộc sống. Em hay khóc 1 mình, em sống rất nội tâm vì em không có bạn.

Lúc trước em vẫn luôn giúp đỡ những người già yếu, những người kém may mắn trong cuộc sống, em cảm thấy vui khi giúp đỡ 1 ai đó. Và mỗi lần như vậy em lại thầm nghĩ nếu mình sống có đức, có lòng yêu thương và giúp đỡ mọi người thì sau này cuộc đời của mình sẽ sống trong hạnh phúc, em mong muốn như vậy đó các anh chị ạ. Em luôn cảm thấy mình là đứa kém may mắn trong cuộc sống này. Có lúc em muốn chôn vùi đi cuộc đời này, những lúc không tiền thậm chí trong suy nghĩ của em còn muốn đi làm cave để có 1 số tiền. Nhưng không, em chợt nghĩ và tự an ủi là mình không được xem thường chính bản thân của mình như vậy, phải sống cho tốt, tất cả vì con gái.

Em cũng đã từng có suy nghĩ cho con gái yêu cho 1 cặp vợ chồng nào đó để họ nuôi, mong họ sẽ đối xử tốt với đứa bé đáng thương này, như vậy con gái của em sẽ sống cuộc sống đầy đủ hơn là sống với em. Nó sẽ được hưởng niềm hạnh phúc khi có cả cha và mẹ, em như đang bị trầm cảm nặng vậy, suy nghĩ của em cứ rối tung cả lên. Em phải làm gì để tốt cho con gái của em? Các anh chị ơi xin hãy dành chút ít thời gian cho em 1 lời khuyên chân thật. Em rất mong sẽ nhận được sự quan tâm và chia sẻ của các anh chị. Em rất mong mình sẽ tìm lại được màu hồng của cuộc sống.

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Tôi năm nay 31 tuổi, có chồng hơn một năm nay. Hiện tai tôi thấy mình đau khổ vô cùng và không biết phải làm thế nào. Chồng tôi lớn hơn 2 tuổi. Công việc anh không ổn định nên mọi chi phí gia dinh tôi thường phải gánh vác. Đôi lúc tôi phải cố gắng làm nhiều việc một lúc để có tiền lo cho gia đình của mình và gửi về quê cho bố mẹ.

Nửa tháng nay hầu như đêm nào tôi cũng khóc và ngủ không được khi phát hiện chồng có người thứ 3. Cảm giác đó thật kinh khủng, chắc ai từng bị như vậy mới cảm nhận được nỗi đau của người phụ nữ.

Tôi sợ cảnh mỗi ngày phải đối diện với nỗi cô đơn và cảm thấy có lỗi vô cùng với ba mẹ già ở quê.

Chồng tôi rất đẹp trai, chúng tôi quen nhau hơn 3 năm mới cưới, thật sự trước đó tôi nghe nhiều người nói chồng đào hoa nhưng tôi luôn tin tưởng anh. Vậy mà lúc anh thú nhận đã thương cô gái kia vì cô ấy rất chiều anh, nghe bạn bè của chồng kể lại thì cô ấy trẻ đẹp và gia đình rất giàu có. Tôi khóc như chưa từng được khóc, cảm giác như mọi hy sinh cố gắng của mình cho gia đình đều vô nghĩa.

>>Những tam su gia dinh thầm kín

Gia đình phía chồng can thiệp nên anh hứa sẽ cố gắng thay đổi và quay về với gia đình. Tôi cũng tha thứ và chăm sóc chồng tốt hơn nhưng từ lúc đó chồng tôi tính tình rất hay thay đổi: dễ nổi nóng và hay kiếm chuyện với tôi.

Hôm nay chồng tôi đề nghị dọn ra ở riêng vì nói đã không còn tình cảm với tôi nữa. Thật sự tôi không biết mình phải làm gì lúc này. Mới cưới nhau một năm mà bỏ nhau thì ba mẹ tôi ở quê sẽ đau khổ biết chừng nào. Cứ nghĩ cảnh mình này nào cũng đau khổ, khóc lóc trong khi chồng mình vui vẻ với hạnh phúc mới là lòng tôi lại đau đớn.

Chúng tôi chưa có con và công việc tôi cũng rất tốt nhưng với gia đình tôi lại là người thất bại. Tôi sợ cảnh mỗi ngày phải đối diện với nỗi cô đơn và cảm thấy có lỗi vô cùng với ba mẹ già ở quê.
Bây giờ tôi phải làm thế nào để gia đình có thể hạnh phúc như xưa và chồng tôi quay trở lại, xin mọi người hãy tư vấn giúp tôi với. Tôi thật sự đang rất bế tắc.

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Trong thâm tâm tôi, anh là người tốt, có trách nhiệm nhưng mỗi khi nhớ đến chuyện gia dinh anh gây ra cho mẹ con tôi, thật sự tôi không sao quên được, nhiều lần tôi cũng tự kiềm chế nhưng sao khó quá. Tôi cũng tự an ủi bản thân rất nhiều chứ đâu dám chia sẻ cùng ai.

Nhìn bề ngoài ai cũng bảo rằng tôi có phước mới lấy được anh, vừa hiền lành, chiều vợ, thương con. Có lẽ đó là sự bù đắp mà anh dành cho mẹ con tôi. Ngày đó tình cờ vì một tin nhắn thôi mà ông trời xui khiến đưa tôi đến bên anh. Anh biết bao cô gái quây quanh với tài ăn nói, có duyên, đậm nét lãng tử ở đất Sài thành, trong đó có tôi.

Không hiếu sao anh lại chấm tôi làm người yêu, lúc đó tôi nghĩ thôi kệ tìm hiểu thử xem mấy anh chàng hào hoa có máu nghệ sĩ này ra sao? Thời gian đầu anh toàn dẫn tôi đi chơi, thú thật lúc đó tôi vui lắm, chỉ biết trước mắt chứ không nghĩ lâu dài. Trong khoảng thời gian một năm thôi, biết bao biến cố xảy ra không phải từ nơi anh, mà chính gia đình, người thân của anh liên tục vu khống tôi đủ điều.

Tôi thật sự buồn, tại sao họ lại đặt điều để chia cắt chúng tôi? Nói tôi chỉ lợi dụng anh, tiền bạc, tình cảm. Họ vu khống những chuyện không hề có, tôi thật sự bị sốc nhưng nhờ có anh an ủi động viên tôi mới đứng vững bên anh ba năm liền.


Có lẽ số phận đã an bài chúng tôi là một gia đình.

Chuyện gì đến cũng đến, vào một buổi sáng tôi phát hiện mình đã mang giọt máu của anh. Tôi hồi hộp vui mừng báo tin cho anh, anh cũng như tôi, vừa hạnh phúc vừa lo sợ vì chuyện tình cảm hai đứa tôi không được người thân chấp nhận.

Lúc đó tôi cũng suy nghĩ lung tung như bao bạn trẻ khác nhưng thiên chức làm mẹ trỗi dậy trong tôi. Tôi vạch kế hoạch cho tương lai của đứa con yêu nhưng niềm vui đó cũng vụt tắt. Tôi thấy anh luôn suy nghĩ, lo lắng tam su gia dinh. Anh và tôi căng thẳng mấy ngày liền. Anh đưa tôi đi khám thai, mua thức ăn ngon bồi bổ cho tôi, trong thâm tâm tôi biết anh rất yêu mẹ con tôi.

Vày ngày sau đó chúng tôi chuẩn bị tinh thần báo cho gia đình biết tin vui này. Các bạn biết không, người thân của anh phản ứng rất mạnh vì trước kia đã nhiều lần vu khống, xúc phạm tôi, giờ có cơ hội nên hại mẹ con tôi. Họ bao chưa chắc gì cái thai này là của anh. Tôi bị sốc rất nặng và những lời lẽ sau đó các bạn đã biết rồi. Cuộc đời là vậy mà!

Ba mẹ anh không dòm ngó đến dù chỉ một lần. Bù lại ba mẹ tôi rất thương tôi nên khi hay tin liền đứng ra thu xếp cho tôi một đám cưới thật linh đình không có gia đình anh tham dự. Chuỗi ngày chờ đón sinh linh bé bỏng chào đời là quãng thời gian tôi buồn khổ nhớ lại những chuyện cũ. Tôi vừa giận người đã gây ra cho tôi biết bao sóng gió khiến tôi không được gia đình chồng chấp nhận.

Nói thật thời gian đó có anh bên cạnh nên tôi bớt buồn tủi. Anh cũng bị gia đình từ bỏ từ khi làm đám cưới với tôi vì cái tội “áo mặc sao qua khỏi đầu”, nhiều khi tôi cũng bực bội vô cớ, trút lên người anh. Anh cũng cố chịu đựng cho đến khi tôi mang thai tháng thứ năm, bác sĩ báo sức khỏe tôi không tốt, có thể xảy thai bất cứ lúc nào. Tin sét đánh bên tai, tôi tự trách bán thân mình không tốt nên ảnh hưởng đến con. Đầu óc tôi trống rỗng, tôi khóc thật nhiều.

Nghe tin dữ, anh và gia đình động viên, chăm sóc tôi thật chu đáo. Tuy rằng không có sự quan tâm từ gia đình anh nhưng tôi không dám giận, bù lại tôi càng thương anh vì mẹ con tôi mà trở thành đứa con bất hiếu. Có lẽ số phận đã an bài chúng tôi là một gia đình. Mọi sóng gió tôi từng gánh chịu nên được ông trời thương xót giữ đứa con lại bên tôi.

Ngày tôi đi sinh ông bà nội có đến hỏi thăm sức khỏe mẹ con tôi. Đó cũng là điều anh và tôi hằng mơ ước, còn những người khác hại tôi không được chắc tức lắm. Tôi cũng vui tươi trở lại, dành sức khỏe lo cho con cưng. Tôi tự dặn lòng mình phải biết chịu đựng, hy sinh mới có được gia đình như hôm nay. Kết cục của tôi cũng khá êm đẹp nhưng còn sau này thế nào thì cũng chưa nói trước được.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015


[ tạp chí đàn ông]Mình năm nay 36 tuổi, vợ 33. Trước Tết, mình có nóng giận đuổi vợ con ra khỏi nhà vì cô ấy đã ngoại tình. Phát hiện vợ ngoại tình, năm lần bảy lượt mình tha thứ nhưng vợ vẫn không thay đổi. Người tình của vợ ở ngay gần nhà mình, kém cô ấy 7 tuổi, có một vợ 3 con, sống bằng nghề cờ bạc, khéo ăn nói.

See more: Top 10 quotes about life

Mặc dù chưa lần nào mình bắt được tận tay chuyện trai trên gái dưới của vợ, nhưng tin nhắn giữa hai người rất tình cảm, luôn gọi nhau là chồng vợ, ông xã bà xã, có đến khoảng nghìn tin như vậy. 7 năm trước mình quen vợ khi làm chung một công ty ở Bình Dương, lúc đó cô ấy có hoàn cảnh rất éo le, chồng trước nghiện ngập, luôn hắt hủi. Cô ấy có 2 con riêng, gái lớn 6 tuổi, trai nhỏ 2 tuổi.

Vì thương hoàn cảnh, mình đón cô ấy cùng các con về nuôi. Kinh tế lúc đó mình rất ổn, nhà đất xe hơi đầy đủ bởi mình đang cho công ty nơi cô ấy làm việc thuê xe riêng của mình. Sống với cô ấy được 2 năm ở Bình Dương thì gia dinh ở Hà Nội có chuyện nên mình phải về quê sinh sống. Mình thuyết phục vợ con về cùng, cô ấy đã đồng ý. Mình ra Hà Nội trước cô ấy 6 tháng để làm nhà, khi hoàn tất cô ấy đưa con ra.

Dù mình đã xin lỗi và muốn đón cô ấy về nhưng cô ấy vẫn muốn dứt áo ra đi.

Chúng mình tổ chức đám cưới. Mình luôn coi con riêng của cô ấy như con đẻ, chúng mình chưa có con chung. Cô ấy cùng các con luôn sống đầy đủ, tất cả một tay mình làm ra. Đặc thù công việc của mình làm gần như hết thời gian buổi tối, do vậy luôn để vợ con một mình. Vì điều đó nên cô ấy luôn thiếu vắng tình cảm.

funny love quotes: cheerful sayings about love, loving, relationships and feelings.

Từ khi bị mình đuổi khỏi nhà, cô ấy và các con thuê trọ, cô ấy xin vào làm việc may quần áo cho một cửa hàng tư nhân nhỏ. Thấy các con sống quá khổ, mình vẫn lén chu cấp cho chúng. Giờ vì thứ tình cảm kia mà cô ấy quyết dứt áo ra đi cho dù mình đã nhiều lần xin lỗi, hứa sẽ giảm bớt áp lực công việc hoặc sẽ thuê người làm.

Cô ấy muốn tự đứng lên trong cuộc sống. Về phía các con, cô ấy vẫn cho qua lại với mình. Mình biết đã sai khi đuổi vợ con đi trước tết, chưa cho vợ được tình cảm thực sự của người chồng, chưa là chỗ dựa cho vợ con nơi đất khách quê người, nơi mẹ con cô ấy không có một người thân.

Giờ mình rất muốn đón vợ con về nhưng cô ấy cương quyết dứt áo ra đi, trong khi các con vẫn thương mình. Mình chia sẻ tam su gia dinh mong các bạn hãy cho mình lời khuyên trong lúc này, mình rất bế tắc, bởi không đành lòng nhìn vợ con sống xa gia đình trong cảnh khó khăn vất vả, cô ấy cũng không dám quay về quê cũ. Mình xin chân thành cảm ơn tất cả.

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015


Dù bây giờ tôi và người ấy không còn bên nhau nhưng những kỷ niệm về một tình yêu đẹp vẫn còn ngọt ngào, sâu lắng trong trái tim tôi.

Ngày ấy chúng mình lớn lên cùng nhau rồi học cùng trường, nhưng không cùng lớp. Chúng mình thân nhau như hình với bóng. Sáng sáng mình đợi nhau ở ngã tư một con đường rồi rong ruổi đạp xe đến trường. Hai bên đường có hai hàng cây xanh tít tắp hòa vào những sợi nắng mai dịu dàng vương trên mái tóc tóc nên một khung cảnh thiên nhiên thật tươi đẹp. Cũng trên con đường này chúng mình đã có những kỷ niệm về một tình yêu đầu đời tinh khôi, hồn nhiên, thơ mộng của tuổi thần tiên. Làm sao mà tôi quên được khi cùng bạn bè đến trường tíu tít trò chuyện nhưng ánh mắt người ấy vãn hướng về tôi với niềm yêu thương cháy bỏng. Đến trường sau mỗi giờ ra chơi mình lại đến bên nhau dù chỉ vài ba lời bâng quơ nhưng mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tan học nếu ai về trước thì phải đứng đợi ở cổng trường rồi mình cùng nhau đi về. Có nhũng lúc chỉ có tôi và người ấy, người ấy rất muốn tôi gọi người ấy bằng anh dù chỉ một lần, nhưng tôi trêu ngươi người ấy nên nhất quyết không gọi. Ngoài giờ học tôi và người ấy và đám bạn bè lại cùng nhau đi chơi thác, ăn kem, xem phim… Cứ thế tình yêu của chúng tôi trôi đi trong êm đềm, hạnh phúc theo thời gian.


Tình đầu của tôi với anh thật tinh khôi, hồn nhiên, thơ mộng

Rồi chúng tôi tạm biệt mái trường thân yêu, như những cánh chim chúng tôi đi tìm những mơ ước của bản thân. Tôi đã thi đậu vào trường chuyên nghiệp điều này làm tôi rất vui và người ấy cũng đạt được ước nguyện. Khi chia tay người để lên trường nhập học, tối đó, vừa tiễn anh ra tới cổng tôi định quay vào nhà với nỗi buồn vì phải xa người ấy thì bất ngờ người ấy nắm tay tôi lúc đó tôi rất bối rối và chỉ biết im lặng, người ôm lấy bờ vai tôi và nhẹ nhàng đặt lên môi tôi nụ hôn đầu đời của mối tình đầu trong trẻo. Dưới ánh trăng, mùi thơm của hoa sứ như hòa quyện và minh chứng cho tình yêu của chúng tôi không bao giờ xa cách mà mãi mãi bên nhau. Tạm biệt người ấy, tôi chỉ biết gửi nỗi nhớ và tình yêu của mình vào những lá thư. Cứ như thế mối tình đầu của tôi và người ấy đã được 5 năm, tôi cữ ngỡ mình sẽ cùng người ấy đi hết con đường hạnh phúc nhưng tôi và người ấy đành phải chia tay nhau vì gia đình ngăn cấm. Dù chia tay nhau trong nuối tiếc và trong lòng vẫn còn tình yêu dành cho nhau nhưng tôi và người ấy không bao giờ làm tổn thương nhau. Điều gì đến rồi cũng phải đến tôi và người ấy đều tìm cho mình một bến bờ hạnh phúc, chúng tôi luôn tôn trọng nhau, tôn trọng hạnh phúc của nhau. Thỉnh thoảng gặp nhau nơi trốn đống người chúng tôi giả vờ hờ hững lạnh nhạt với nhau nhưng trong lòng và ánh mắt của tôi và người ấy vẫn không thể quên nhau. Cho đến bây giờ tôi vẫn cứ ân hận điều mà người ấy mong muốn là gọi người ấy bằng anh thì tôi không thể làm được, tôi đã để cơ hội này tuột mất.

Cảm ơn anh đã đi qua đời em, người mà trong sâu thẳm trái tim mình em không thể nào quên được.
Tôi lấy chồng được gần 6 năm. Chồng tôi là giáo viên cấp 1, chúng tôi quen và yêu nhau được khoảng một năm rưỡi thì làm đám cưới. Khi đang yêu, chúng tôi cũng không có điều kiện tìm hiểu nhiều về nhau vì nhà tôi cách nhà anh đến 60 cây số. Chỉ biết rằng khi đó anh cũng là một người đứng đắn, lịch sự. Tôi cũng đã 26 tuổi, lại trải qua mối tình đầu đầy nước mắt nên khi thấy anh chân thành tôi đã đồng ý làm vợ anh.

Anh ta chửi cha mẹ mình với những từ ngữ không thể tưởng tượng nổi

Chỉ sau ngày cưới được khoảng hai tháng, tôi thấy sốc vô cùng khi một ngày tôi chứng kiến bố mẹ chồng cãi nhau với đủ thứ lời lẽ bậy bạ góp nhặt được ở ngoài đường và những lời chắc chỉ có họ mới nghĩ ra trong khi bố chồng tôi trước đây là cán bộ ngân hàng còn mẹ chồng cũng là cán bộ ngành lâm nghiệp. Sau đó thì những vụ cãi nhau tương tự thường xuyên xảy ra. Còn chồng tôi, mỗi khi có điều gì không vừa ý là anh đập phá mọi đồ đạc trong nhà, anh nói với bố mẹ anh những lời mà chỉ có những kẻ vô học, bằng vai phải lứa nói với nhaunhư: “Ông im miệng đi!”, “Ông câm mồm lại!”,…hay “Bà ngu gì mà ngu lắm thế, già bảy mươi tuổi rồi còn ngu!”, “Bà là ngợm chứ không phải người!”… Tôi thực sự choáng váng với kiểu nói năng như vậy của một “kỹ sư tâm hồn”. Với tôi, thời gian đầu anh cư xử khá tử tế nhưng về sau mỗi khi không vừa ý điều gì là anh lại mắng tôi là “Nhà tao vô phúc nên tao mới lấy phải mi!”. Anh còn luôn huyênh hoang rằng anh là người học cao (anh học đại học tại chức), được giáo dục đầy đủ còn tôi chỉ học trung cấp lại thiếu giáo dục vì bố mẹ tôi chia tay từ khi tôi mới học lớp 3. Thỉnh thoảng tôi đi làm về muộn hay có việc bận phải ở lại buổi trưa (vì tôi làm công ty tư nhân nên giờ giấc thất thường) thì anh lại chửi tôi là “đồ đĩ thõa, chỉ trốn chồng đi với trai là giỏi!”. Tôi tự ái lắm, vì tuy tôi thiếu sự giáo dục của cha nhưng tôi là đứa con gái ngoan ngoãn, tử tế. Khi tôi còn ở quê ai cũng khen tôi “tuy không xinh nhưng được cái ngoan ngoãn, lại mau mồm mau miệng, hay nói hay cười”. Dù trước khi yêu và lấy anh tôi đã yêu một người cùng quê nhưng tôi yêu trong sáng và hết sức giữ gìn nên khi đến với anh tôi vẫn còn trinh trắng. Tôi sinh con trai đầu lòng giống bố và ông nội như tạc vậy mà mỗi khi tức giận anh lại đòi đưa con đi xét nghiệm ADN. Khi bố mẹ chồng ốm tôi cũng chăm sóc chu đáo vậy mà anh chẳng bao giờ gọi điện hỏi thăm sức khỏe mẹ tôi lấy một lời. Hồi bố chồng tôi ốm, tôi phải cùng với các chị em khác trong nhà chăm sóc ông. Ông bị tai biến ốm liệt giường tôi và chị dâu không quản ngại tắm rửa, vệ sinh cho ông khiến nhiều người đi chăm người thân ở cùng phòng bệnh tưởng tôi là con gái của ông. Thời gian bố chồng tôi ốm thì mẹ chồng tôi cũng đổ bệnh đi ngoài ra máu và con trai tôi khi đó mới được 14 tháng tuổi cũng bị viêm phổi. Có hôm tôi phải đi lại giữa viện nhi và viện đa khoa tỉnh. Tôi xoay như chong chóng, sáng sáng dậy sớm nấu cháo cho con, cho bố chồng, nấu nước lá để tắm cho ông. Cho con ăn, đem đi gửi xong thì đi vào viện với bố chồng. Tôi nhờ người cài phần mềm vào máy tính định sẽ làm việc ở nhà (tôi làm nhân viên kế toán) nhưng ban ngày không có thời gian để làm, khi đêm đến thì người mệt mỏi rã rời mắt cứ díp lại. Thế là mẹ chồng tôi nanh nọc: “con nó ngủ thì phải dậy mà làm, lười nhác không chịu dậy lại thích ngủ với con cơ, mi mà mất việc mi đổ tại nhà chồng thì không yên được với tau (tao)”. Ba tháng trời tháng nào tôi cũng đi làm được có 12 với 13 công nên công ty buộc phải cho tôi nghỉ việc và tìm người khác thay thế. Vậy mà anh không chút mảy may chia sẻ với tôi còn gầm gừ nhìn tôi nói gọn lỏn một câu: “Cái loại mi ngu nên không giữ được việc mà làm bị công ty nó đuổi, mi tự mà xoay sở đi đừng làm phiền đến tao!”. Tôi đành nuốt nước mắt vào trong chờ cơ hội xin việc ở công ty khác. Bố chồng tôi nằm liệt bốn tháng rưỡi thì ông mất, khi đó là cuối năm không có công ty nào tuyển nhân viên nên tôi đành đi học may, nhưng vì chưa quen việc mỗi tháng tôi chỉ làm được có bảy trăm nghìn đồng nên lại phải vay bên ngoại để trang trải chi phí hàng ngày và trả dần tận một năm sau mới hết. Sau đó mấy tháng thì tôi được công ty cũ gọi lại đi làm, cuộc sống cũng dần dần tạm ổn.

anh ta hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Gần đây chồng tôi ngày càng quá quắt hơn, anh ta hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tinh thần. Hôm sinh nhật con, tôi không xin được về sớm để đưa con đi chơi mà anh đánh đập tôi như đánh quân thù rồi nằng nặc đuổi tôi ra khỏi nhà, may có mẹ chồng bênh vực nên tôi mới tiếp tục ở lại nhà anh (hay chính xác hơn là nhà bố mẹ anh). Lần khác anh ta đi uống rượu về rồi ngồi tranh luận với chị dâu và nói mấy câu rất khó nghe, tôi nể chị dâu quá nên cười trừ: “lại đi uống bia rượu rồi về nói chuyện hâm thế đấy, chị chấp anh ấy làm gì”. Thế là anh ta lao vào đánh tôi ngay trước mặt chị dâu, chị phải nói mãi anh ta mới thôi. Tôi buồn và chán nản vô cùng, càng ngày anh ta càng hay sinh sự và nhục mạ tôi bằng những câu rất khó nghe. Người đàn bà chỉ có tiết hạnh là quan trọng vậy mà anh ta toàn chửi tôi là “con đĩ”, “đồ đĩ thõa”, anh ta có một ý nghĩ bệnh hoạn là mỗi khi tôi đi ra khỏi nhà là đang đi với trai, đi tìm trai để ngủ. Nhiều lần tôi bảo anh ta lên công ty tôi mà xem bảng chấm công xem một tháng tôi đi làm bao nhiêu ngày nhưng anh ta không dám lên vì sợ mọi người cười vào mặt anh ta. Có lần tôi ức quá nên nói với anh ta rằng: “tôi tuy thiếu giáo dục nhưng tôi cư xử hơn gấp mấy lần một số người được giáo dục đầy đủ”, thế là anh ta điên tiết lại lao vào đánh tôi. Không dưới 3 lần tôi nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng xét về kinh tế thì chắc chắn tôi không giành được quyền nuôi con nên tôi còn chần chừ. Nhiều khi tôi phải giả điếc để cố giữ cho con một gia đình nhưng càng ngày anh ta càng lấn tới, anh ta cho rằng tôi phải bám lấy anh ta mới sống được. Mỗi ngày, tôi sợ phải đối mặt với chồng mình – một kẻ “vô học đội lốt trí thức”. Đôi khi tôi phải nghĩ đến những người phụ nữ khổ hơn mình để có động lực mà tiếp tục chịu đựng. Con trai tôi được bốn tuổi rồi, nếu ly hôn thì tôi cũng đủ sức lo cho con một cuộc sống không đủ đầy nhưng cũng cơm no áo ấm. Tôi phải làm sao bây giờ, mọi người hãy cho tôi một lời khuyên!
Chưa khi nào tôi nghĩ mình cần một chuyên gia tư vấn, tôi luôn nghĩ tự mình có thể giải quyết công việc của bản thân, nhưng giờ tôi đã nghĩ khác.

Câu chuyện của tôi có lẽ bắt đầu từ những mâu thuẫn nhỏ hàng ngày trong cuộc sống: chồng tôi thường xuyên lấy điện thoại của tôi để xem tin nhắn, xem mail, xem thông tin liên lạc của tôi. Tôi có nói với anh ấy rằng, đó là quyền riêng tư cá nhân, anh không nên xem chúng. Có những lần có mail mới anh ấy xem trước, tôi mở mail không thấy có báo mail nên yên tâm không có gì nên không biết người ta gửi mail nên không trả lời, làm lỡ cả việc của tôi.

Chồng tôi thường xuyên lấy điện thoại của tôi để xem tin nhắn, xem mail, xem thông tin liên lạc

Rồi tất cả những gì thuộc về riêng tư cá nhân tôi thì anh ấy cũng cứ mò mẫm mở ra để xem. Tôi thấy thất vọng về chồng, thất vọng về sự kém hiểu biết của anh ấy, dần dần cách xa dần, xa dần từ lúc nào không hay. Từ những khoảng cách đó, tôi bắt đầu thấy không muốn gần gũi anh, kể cả cái nắm tay hay cái hôn, tôi cũng không hề muốn huống chi nói đến tình dục. Bạn có tưởng tượng được không, mỗi lần quan hệ là mỗi lần tôi thấy nhục nhã, ức chế và bực bội, cảm giác như mình là kẻ bị hãm hiếp và nhiều lần tôi quan hệ chỉ để đổi lấy sự yên thân trong giấc ngủ.

Các bạn ạ! Giờ tôi biết thế nào, có thể một bạn nào đó sẽ nói rằng tôi nên nói chuyện với chồng. Xin thưa với bạn rằng tôi đã làm việc đó, nhưng tình hình vẫn không có gì là khả quan cả. Những trang mạng xã hội tôi khóa lại hết, chẳng dùng cái gì nữa, giờ chỉ còn mỗi mail là bắt buộc phải dùng cho công việc nên tôi vẫn dùng. Ly dị ư? Tôi chưa đủ can đảm, vì con bé 6 tuổi nhà tôi vẫn nói nó muốn sống với cả bố lẫn mẹ.

Về gia đình tôi: Tôi là một nghiên cứu viên Viện Khoa học Giáo dục, chồng tôi làm nghề xây dựng tự do. Cảm ơn bạn đã lắng nghe tôi!

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Ngày nào cũng như ngày nào, cô ấy luôn căn dặn mình phải ăn gì, ăn bao nhiêu bát, hàm lương thịt cá ra sao rồi trước khi ăn phải rửa tay… thì tôi thấy phát khiếp. Tôi đang tự hỏi, nàng là người yêu hay bảo mẫu?”.



Nàng là người yêu hay bảo mẫu?

“Anh uống cafe làm gì? Anh uống nước ép cà rốt của em đi, nước này tốt cho da dẻ lại tuần hoàn máu.”

“Cả ngày hôm nay, anh chưa ăn một miếng hoa quả nào đâu đấy. Chốc về, anh nhớ ăn trái cây và rau xanh ngay nhé.”

Cuộc độc thoại của Nguyệt làm cả quán nước phải quay lại nhìn. Cô ấy chẳng ngại ngùng, vẫn tiếp tục nũng nịu và giận hờn anh người yêu. Thành, cậu bạn trai mặt đỏ như gấc vì xấu hổ, cầm vội ly nước hoa quả tu một hơi hết sạch.

Thành tâm sự: “Nguyệt là một cô gái tốt, tôi yêu cô ấy. Nếu thỉnh thoảng được làm ‘em bé’, được nũng nịu và được nàng quan tâm, tôi thích lắm chứ. Nhưng nếu ngày nào cũng như ngày nào, cô ấy luôn căn dặn mình phải ăn gì, ăn bao nhiêu bát, hàm lương thịt cá ra sao rồi trước khi ăn phải rửa tay… thì tôi thấy phát khiếp. Tôi đang tự hỏi, nàng là người yêu hay bảo mẫu?”.

Cũng trong hoàn cảnh tương tự, Khánh rất mệt mỏi khi người yêu càng ngày càng giống mẹ.

Ai cũng khen Khánh sướng, “Nhìn trông lấc cấc như mày mà Hà nó đồng ý yêu. Lại còn được em ý chăm bẵm chu đáo cho hàng ngày nữa chứ”. Khánh chỉ biết tặc lưỡi cười trừ “Ừ thì sướng!”.

Với anh, ngày nào cũng như ngày nào.

Sáng 7h: (Honey calling) “Anh dậy chưa? Anh phải xoa đều mặt, bóp chân, tuyệt đối không được bước ngay xuống giường nhé. Anh đánh răng rửa mặt đi. Trong tủ lạnh có đĩa thịt nguội, anh ăn với bánh mỳ nhé. Nhớ uống cho em một cốc to sữa tươi…”.

Chẳng kịp chen vào câu nào, cứ thế Hà thao thao bất tuyệt hơn chục phút.


Nàng luôn gọi điện dặn dò rồi nhắc người yêu tỷ mỉ từng việc hàng ngày.

9h30: (Cửa sổ chat của nàng buzz lia lịa) “Anh đang làm gì thế? Đừng ngồi máy tính lâu, đứng dậy đi lại đi anh. Không sẽ bị đau lưng, hoa mắt đấy.”

“Anh đi lại chưa? À, anh đã ăn sáng như em dặn chưa đấy? Không quên uống sữa chứ?”.

12h: (Honey calling) “Anh ăn trưa chưa? Ăn gì? Với ai? Ở đâu? Có đông vui không? Đừng uống nước chè đấy. Vàng răng, xấu lắm…”.

15h: (Cửa sổ chat của nàng buzz lia lịa) “Anh đứng dậy đi lại đi. Anh có đau đầu không? Anh đi vệ sinh đi, không thì rất hại thận”.

17h30: (Honey calling) “Anh về chưa? Nhanh rồi về, đừng có game gì nữa, mất thời gian. Phải cho mắt nghỉ ngơi. Về thì phải rửa tay rồi hẵng ăn cơm nhé. Tối em qua”.

Khánh chia sẻ: “Ban đầu, tôi rất hạnh phúc vì được người yêu hết mực chăm lo, còn đi “khoe” khắp nơi vì đã tìm được người yêu tốt. Được một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy gò bó, có cảm giác như cô ấy là mẹ, còn tôi cứ như thằng con mới nứt mắt”.

Tình yêu là sự quan tâm đúng lúc và đúng mức

Quan tâm thái quá sẽ khiến đối phương thấy mệt và chán nản.

Các cặp đôi luôn có niềm mong mỏi lớn lao là được bên cạnh nhau suốt ngày. Được quan tâm, chăm sóc cho nhau là một niềm hạnh phúc. Tuy nhiên, cái gì cũng có giới hạn bởi khi sự quan tâm trở nên thái quá sẽ biến thành nỗi chịu đựng khốn khổ với người kia.

Thật dễ hiểu khi tình trạng quan tâm thái quá diễn ra phần nhiều ở phe nữ giới.

Tình yêu được xem là món ăn tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta và sự quan tâm, chăm sóc của bạn giành cho anh ấy chính là loại gia vị tuyệt vời nhất làm cho món ăn ngày càng đậm đà và ý nghĩa.

Nếu bạn tỏ ra quan tâm đến bạn trai quá mức cần thiết, có nghĩa là bạn đang nêm quá nhiều gia vị cho tình yêu của mình rồi đấy. Những cảm xúc của chàng sẽ dịch chuyển thế này: từ hạnh phúc, đón nhận, đến khó chịu, cau có và cuối cùng là… những trận chiến nảy lửa, không bên nào chịu nhường bên nào.

Đàn ông vốn không thích sự gò bó, khuôn khổ. Ngoài bạn, chàng cũng có cuộc sống và không gian riêng cần được tôn trọng.
Có lẽ không người phụ nữ nào lại mong muốn “vớ” phải một ông chồng lười nhác, tuy nhiên cũng không thể phủ nhận rằng chồng lười cũng có một số ưu điểm nhất định. Biết đâu sau khi đọc bài viết này thì quan điểm của bạn có thể thay đổi đó.

Đôi khi ông chồng lười lại có một số ưu điểm

Không kêu ca

Đây sự thật, bởi bản thân đã lười nên đương nhiên những ông chồng này sẽ không có cớ để kêu ca vợ. Nếu bạn có ít giặt giũ đi một chút vì ngại trời lạnh, hay một tuần mới lau nhà một lần cho tiện, anh ta cũng sẽ không kêu ca phàn nàn, bởi bản thân anh ta cũng chưa từng một lần động tay vào những việc đó. Thậm chí, nếu thấy bạn vất vả, anh ta còn vô cùng biết ơn và không ngần ngại tặng bạn những lời khen ngọt ngào.

Không kén chọn

Những ông chồng siêng năng, hàng ngày đều bận rộn không ngừng, đa phần thuộc túyp theo chủ nghĩa hoàn mỹ, thường rất kỹ tính. Họ có thể sẽ rất khó chịu nếu thấy trên bàn có một vết đen bẩn hay trong mâm cơm có một sợi tóc, quần áo mặc quá một ngày không thay. Nếu gặp phải ông chồng kiểu này, chắc chắn bạn sẽ thấy rất ức chế bởi cảm giác thường xuyên phải nghe những lời giáo huấn. Một ông chồng lười thường không kén cá chọn canh, nên thường không có những tật này. Bạn có thể dẽ tìm được một người đàn ông thành đạt, nhưng sẽ không dễ tìm được một người đàn ông không kén chọn.

Khoan dung

Những ông chồng lười không những không kêu ca, kén chọn mà cũng rất khoan dung. Bởi họ thường không hay cầu kỳ, chấp nhặt. Vì vậy, nếu có lỡ mắc lỗi thì bạn sẽ dễ được tha thứ hơn.

Hiền hòa

Đây là một sự thật rất thú vị. Những người đàn ông béo thường lười vận động, nên đa phần đều lười nhưng họ thường mang đến cảm giác dễ chịu cho người tiếp xúc. Tất nhiên đây có thể chỉ là sự trùng hợp, hơn nữa cũng không thể khái quát cho mọi trường hợp, nhưng nó cũng nói lên một điều nào đó. Đàn ông lười đúng là thường rất hiền hòa, dễ sống.

Nhẫn nại

Đàn ông lười thường có chung một ưu điểm lớn là rất nhẫn nại. Bởi họ không để ý đến những tiểu tiết của cuộc sống, nên tự hình thành cho mình đức tính nhẫn nại. Họ có khả năng chịu đựng môi trường lộn xộn khá tốt, có thể nhẫn nại chịu đựng độ lười của vợ, do đó sẽ không yêu cầu bạn trở thành một “cô tấm”. Hơn nữa, họ còn có thể chịu đựng được những điều người khác không chịu đựng được.

Dễ tính

Do không kén chọn, rất hiền hòa nên những ông chồng lười cũng rất xuề xòa, dễ tính. Nếu món bạn nấu ngon chắc chắn họ sẽ hết lời khen ngợi bạn, còn lỡ có không ngon họ cũng sẽ ăn hết mà không kêu ca.

Hào phóng

Những ông chồng lười vì lười nên thường không để ý đến nhiều chuyện, không keo kiệt mà ngược lại đại đa số đều rất hào phóng, thường không quản lý kêu ca về việc chi tiêu của vợ. Thậm chí, vì lười nên thường giao hết mọi việc nhà cho vợ quản, nên bạn sẽ không bị bó buộc nếu lấy một ông chồng lười.

Không chuộng hư vinh

Không chỉ đàn bà mà ngay cả đàn ông cũng hay chuộng hư vinh. Nhưng những ông chồng lười thường rất hiền hòa, dễ sống, nên không ham hố hư vinh, sĩ diện, mà chỉ thích làm những điều mình muốn. Họ thường mong muốn những điều thực tế.

Ít cãi vã

Những ông chông lười thường giao hết việc nhà cho vợ kể cả quền quản lý tài chính, không hay tính toán. Bởi vậy, nếu bạn sống với một ông chồng lười sẽ ít khi xảy ra cãi vã.

Không dễ “lạc lối”

Bởi những đặc tính trên, những ông chồng lười thường dễ thỏa mãn với cuộc sống mình đang có. Hơn nữa, do lười nên họ thường ngại đi tìm niềm vui mới, ngại để ý xem phụ nữ thích hoa hồng hay những lời âu yếm, ngại bị ràng buộc bởi mối quan hệ với người thứ ba, nên ít có khả năng “lạc lối”. Do đó, nếu lấy một ông chồng lười, bạn có thể yên tâm hơn về điều này.

Có chồng lười “mức độ vừa phải” dù sao cũng sẽ tốt hơn đúng không? Tuy nhiên nếu vẫn giữ được các ưu điểm nói trên và các bà, các chị lại đào tạo được thêm 1 chút thì có lẽ sẽ rất tốt đó.