Đã gần 2 năm trôi qua và cũng đã nhiều lần em muốn viết lên những tam su gia dinh thầm kín của mình nhưng em lại không đủ cam đảm. Và hôm nay em viết những dòng chữ này trong sự đau khổ và tuyệt vọng về 1 tương lai tốt đẹp.
Em là 1 cô gái 22 tuổi, em sinh ra và lớn lên tại 1 miền quê. Cách đây gần 2 năm em vì muốn trả hiếu cũng như muốn mẹ em được vui lòng em đã chấp nhận lấy 1 người đàn ông Hàn mà em chưa từng tìm hiểu về người đó vì em không có cơ hội để tìm hiểu và lại em cũng không biết tiếng. Trong suy nghĩ của em thì em không muốn lấy chồng ở cái tuổi 21 đâu các anh chị ạ vì em nghĩ như vậy là hơi sớm.
Trải qua bao khó khăn em cũng đến được Hàn, 1 đất nước hoàn toàn lạ lẫm so với Việt Nam. Đất nước Hàn Quốc thật tiến bộ và hiện đại, em sống ở ngay thành phố lớn mọi người đều vui vẻ và hòa đồng, nhưng cuộc sống vợ chồng của em không được hạnh phúc các anh chị ạ. Em đã cố gắng và làm tất cả để có 1 gia dinh hạnh phúc nhưng tất cả điều vô nghĩa. Em qua Hàn được 6 tháng thì đã ly hôn lúc đó trong bụng em đã co thai 5 tháng, em về Việt Nam trong sự ê chề, hàng xóm họ dè bỉu, điều đó đối với em không sao cả nhưng đau lòng hơn là Cha mẹ và các anh chị trong gia đình đối xử với em thật tệ. Người làm cho em buồn nhiều nhất đó lại chính là mẹ em.
Mẹ không thương em đã vì mẹ mà hy sinh như vậy, thay vào đó là những câu chửi mắng, mỉa mai. Trước đây đối với em, mẹ em thật tốt, giờ em em không thể ngờ mẹ lại đối xử với em như vậy. Em về Việt Nam mẹ em không lo được gì cho em cả, em không dám xài cũng không dám mua gì. Em tiết kiệm mọi thứ có thể để dành tiền lo cho con của em, đó là 1 bé gái thông minh và đáng yêu. Ở nhà có mấy bộ quần áo cũ em đã sửa lại để may thành những bộ đồ nhỏ để cho con em mặc, những ngày tháng túng quẩn cứ thế trôi qua lặng lẽ. Mẹ thì lâu lâu lại đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em biết phải đi đâu và làm gì khi con em còn nhỏ như vậy. Ngoài em ra thì không ai chăm sóc nó, những lúc đi chợ hay đi đâu hơi lâu em phải mướn người để chăm sóc nó.
Sức khỏe của em giờ đây có lẽ không được tốt như trước. Em sợ mình sẽ chết, em sợ nếu không may em chết đi thì ai sẽ thương yêu chăm sóc con gái của em, nó là 1 đứa bé đáng thương. Nhiều lúc em chán ghét chính bản thân của mình, sao em lai vô dụng đến thế, có phải em không đủ tư cách để làm 1 người mẹ? Cuộc hôn nhân này đã lấy đi của em không ít nước mắt, lấy đi cả sự ngây thơ và hồn nhiên của em. Trước khi lấy chồng, em là người có tính rất trẻ con các anh chị ạ, em cứ sống, cứ vui đùa cười nói, còn bây giờ em là người lo toan trong cuộc sống. Em hay khóc 1 mình, em sống rất nội tâm vì em không có bạn.
Lúc trước em vẫn luôn giúp đỡ những người già yếu, những người kém may mắn trong cuộc sống, em cảm thấy vui khi giúp đỡ 1 ai đó. Và mỗi lần như vậy em lại thầm nghĩ nếu mình sống có đức, có lòng yêu thương và giúp đỡ mọi người thì sau này cuộc đời của mình sẽ sống trong hạnh phúc, em mong muốn như vậy đó các anh chị ạ. Em luôn cảm thấy mình là đứa kém may mắn trong cuộc sống này. Có lúc em muốn chôn vùi đi cuộc đời này, những lúc không tiền thậm chí trong suy nghĩ của em còn muốn đi làm cave để có 1 số tiền. Nhưng không, em chợt nghĩ và tự an ủi là mình không được xem thường chính bản thân của mình như vậy, phải sống cho tốt, tất cả vì con gái.
Em cũng đã từng có suy nghĩ cho con gái yêu cho 1 cặp vợ chồng nào đó để họ nuôi, mong họ sẽ đối xử tốt với đứa bé đáng thương này, như vậy con gái của em sẽ sống cuộc sống đầy đủ hơn là sống với em. Nó sẽ được hưởng niềm hạnh phúc khi có cả cha và mẹ, em như đang bị trầm cảm nặng vậy, suy nghĩ của em cứ rối tung cả lên. Em phải làm gì để tốt cho con gái của em? Các anh chị ơi xin hãy dành chút ít thời gian cho em 1 lời khuyên chân thật. Em rất mong sẽ nhận được sự quan tâm và chia sẻ của các anh chị. Em rất mong mình sẽ tìm lại được màu hồng của cuộc sống.
Em là 1 cô gái 22 tuổi, em sinh ra và lớn lên tại 1 miền quê. Cách đây gần 2 năm em vì muốn trả hiếu cũng như muốn mẹ em được vui lòng em đã chấp nhận lấy 1 người đàn ông Hàn mà em chưa từng tìm hiểu về người đó vì em không có cơ hội để tìm hiểu và lại em cũng không biết tiếng. Trong suy nghĩ của em thì em không muốn lấy chồng ở cái tuổi 21 đâu các anh chị ạ vì em nghĩ như vậy là hơi sớm.
Trải qua bao khó khăn em cũng đến được Hàn, 1 đất nước hoàn toàn lạ lẫm so với Việt Nam. Đất nước Hàn Quốc thật tiến bộ và hiện đại, em sống ở ngay thành phố lớn mọi người đều vui vẻ và hòa đồng, nhưng cuộc sống vợ chồng của em không được hạnh phúc các anh chị ạ. Em đã cố gắng và làm tất cả để có 1 gia dinh hạnh phúc nhưng tất cả điều vô nghĩa. Em qua Hàn được 6 tháng thì đã ly hôn lúc đó trong bụng em đã co thai 5 tháng, em về Việt Nam trong sự ê chề, hàng xóm họ dè bỉu, điều đó đối với em không sao cả nhưng đau lòng hơn là Cha mẹ và các anh chị trong gia đình đối xử với em thật tệ. Người làm cho em buồn nhiều nhất đó lại chính là mẹ em.

Em ước mình có nhiều nghị lực và sức khỏe để nuôi dạy con gái
Mẹ không thương em đã vì mẹ mà hy sinh như vậy, thay vào đó là những câu chửi mắng, mỉa mai. Trước đây đối với em, mẹ em thật tốt, giờ em em không thể ngờ mẹ lại đối xử với em như vậy. Em về Việt Nam mẹ em không lo được gì cho em cả, em không dám xài cũng không dám mua gì. Em tiết kiệm mọi thứ có thể để dành tiền lo cho con của em, đó là 1 bé gái thông minh và đáng yêu. Ở nhà có mấy bộ quần áo cũ em đã sửa lại để may thành những bộ đồ nhỏ để cho con em mặc, những ngày tháng túng quẩn cứ thế trôi qua lặng lẽ. Mẹ thì lâu lâu lại đuổi em ra khỏi nhà, nhưng em biết phải đi đâu và làm gì khi con em còn nhỏ như vậy. Ngoài em ra thì không ai chăm sóc nó, những lúc đi chợ hay đi đâu hơi lâu em phải mướn người để chăm sóc nó.
Sức khỏe của em giờ đây có lẽ không được tốt như trước. Em sợ mình sẽ chết, em sợ nếu không may em chết đi thì ai sẽ thương yêu chăm sóc con gái của em, nó là 1 đứa bé đáng thương. Nhiều lúc em chán ghét chính bản thân của mình, sao em lai vô dụng đến thế, có phải em không đủ tư cách để làm 1 người mẹ? Cuộc hôn nhân này đã lấy đi của em không ít nước mắt, lấy đi cả sự ngây thơ và hồn nhiên của em. Trước khi lấy chồng, em là người có tính rất trẻ con các anh chị ạ, em cứ sống, cứ vui đùa cười nói, còn bây giờ em là người lo toan trong cuộc sống. Em hay khóc 1 mình, em sống rất nội tâm vì em không có bạn.
Lúc trước em vẫn luôn giúp đỡ những người già yếu, những người kém may mắn trong cuộc sống, em cảm thấy vui khi giúp đỡ 1 ai đó. Và mỗi lần như vậy em lại thầm nghĩ nếu mình sống có đức, có lòng yêu thương và giúp đỡ mọi người thì sau này cuộc đời của mình sẽ sống trong hạnh phúc, em mong muốn như vậy đó các anh chị ạ. Em luôn cảm thấy mình là đứa kém may mắn trong cuộc sống này. Có lúc em muốn chôn vùi đi cuộc đời này, những lúc không tiền thậm chí trong suy nghĩ của em còn muốn đi làm cave để có 1 số tiền. Nhưng không, em chợt nghĩ và tự an ủi là mình không được xem thường chính bản thân của mình như vậy, phải sống cho tốt, tất cả vì con gái.
Em cũng đã từng có suy nghĩ cho con gái yêu cho 1 cặp vợ chồng nào đó để họ nuôi, mong họ sẽ đối xử tốt với đứa bé đáng thương này, như vậy con gái của em sẽ sống cuộc sống đầy đủ hơn là sống với em. Nó sẽ được hưởng niềm hạnh phúc khi có cả cha và mẹ, em như đang bị trầm cảm nặng vậy, suy nghĩ của em cứ rối tung cả lên. Em phải làm gì để tốt cho con gái của em? Các anh chị ơi xin hãy dành chút ít thời gian cho em 1 lời khuyên chân thật. Em rất mong sẽ nhận được sự quan tâm và chia sẻ của các anh chị. Em rất mong mình sẽ tìm lại được màu hồng của cuộc sống.
Nguồn: tạp chí đàn ông
02:51
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét